icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Quay lại năm mà bạn trai tôi phải ngồi xe lăn

Bab 2 : Thỏa thuận mười năm

Số từ:771    |    Phát hành vào:18/08/2025

i rồi tắt

ất bất động, tư thế rất căng

ấy, ngồi xổm xuống và

Huaichuan,

ĩnh, tàn nhẫn và điềm t

và không có khả năng chống trả, chỉ

ột đoạn ngắn và anh ta quay lư

Lục Hoài Xuyên, a

giật, quay lại nghiến răng nói: "C

hục nhã. Đây là biểu cảm mà tôi chưa từng thấy trên k

ng nhìn chằm chằm

ần lên. Nhưng đôi chân của anh quá yếu để có thể n

a giúp anh ấy

t mạnh, vẻ mặt vô cùng ki

: "Để tôi giúp anh mặc quần nhé. B

ta nghẹn ngào và trừng mắt nhìn tôi dữ d

vào mông anh ta: "Im đi!" Giữ p

m chằm với vẻ không

trong cơ thể tôi đã

cơ hội bắt nạt Lục H

tôi và nói bằng giọng khàn khàn: "Dao Dao, n

u và cảm thấy

ánh mắt cảnh giác, như thể t

ấy và nói: "Nếu anh không muốn

tình cờ nó che mất tay tôi, nhưng rồ

nh ấy phải thỏa hiệp, chống tay xu

nhặt quần lót và quần dài, thậm chí còn

hư nước, không

i vào xe lăn, ông

ó nhiều vết xước đẫm máu và má

i chân bất động của anh

Hoài Xuyên, t

sớm hơn, tôi sẽ không bao gi

tiếng, nhưng đôi chân của ông vẫn chưa lành hẳn. Ông không thể tự đi lại trong một thời gian dài v

ặt vào đ

ữa khỏi bệnh cho bạ

g phải chịu nhiều khó khăn và

từ bỏ chính mình sa

ệt mỏi: "Cố Tinh Dao, an

nữa? Bạn có thể lấy

lừa tô

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Quay lại năm mà bạn trai tôi phải ngồi xe lăn
Quay lại năm mà bạn trai tôi phải ngồi xe lăn
“Tôi đã làm người hầu cho Tần Vũ bốn năm, ba năm làm người yêu được bao bọc. Không ngờ rằng tôi có thể bước ra khỏi biệt thự đã giam cầm mình. Năm đó, Lộ Hoài Xuyên, một chàng trai nghèo nhưng đẹp trai và tài năng với đôi chân tàn phế, đã trở về sau sáu năm du học, lật ngược tình thế và đánh bại tập đoàn Tần Thị. Tần Vũ phá sản, trở thành kẻ bại trận thảm hại. Lộ Hoài Xuyên ôm tôi ra khỏi biệt thự ấy, nâng niu tôi như một nàng công chúa suốt một năm. Vào ngày sinh nhật 26 tuổi, tôi bị Tần Vũ giết chết trong biệt thự. Lộ Hoài Xuyên ôm tôi, người đầy máu, nhưng ánh mắt bình thản đến lạ thường: "Dao Dao, em đi trước, anh sẽ đến ngay sau." Nhìn vào đôi mắt đỏ rực như máu của anh, tôi cố gắng cầu nguyện với thần linh, xin cứu anh, cho anh sống tiếp. Thần đã nghe lời tôi. Mở mắt ra, tôi trở về tuổi 18. Lộ Hoài Xuyên, lần này đến lượt tôi cứu anh.”
1 Bab 1 Trở lại 182 Bab 2 : Thỏa thuận mười năm3 Bab 3 34 Bab 4 45 Bab 5 56 Bab 67 Bab 78 Bab 8 89 Bab 9