icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Quay lại năm mà bạn trai tôi phải ngồi xe lăn

Bab 5 5

Số từ:808    |    Phát hành vào:18/08/2025

Lục Hoài Xuyên hai lần nh

hòng của anh ấy và họ nói L

thấy hơi

thấy cửa đã khóa. Tôi nhìn qua

i chùng

có chuyện g

g thí nghiệm nhưng không

ng dạy bỏ hoang. Vì tường chịu lực có vấn đề nên phải p

m kiếm từng tầng một, cuối cùng cũng tìm thấy

cây chổi kẹt lại, Lục Hoài

thể đá tung cánh cửa chỉ bằng một cú đá, nh

ờ, xe lăn của anh ấy mất tích và các bộ phận

m dưới đất, trông tiều tụy và hốc

Xuyên, có

và cố gắng ngồi dậy nhìn

ít mộ

rồi nói: "Đừng khóc

ói gì và đỡ

có cảm giác và anh

bế anh ấy lên vai

ốt: "Cố Tinh Dao, cô k

ẫn cõng anh ấ

rông giống như một ngọn núi k

ều, hai chân dài của anh ấy không có chỗ

t bế anh ấy về phía trước, và chẳng

anh ấy trở nên rất nhẹ, như thể điều nà

inh, anh ta lắp bắp nói:

hi

chúng tôi chia tay. Đã 4 tiếng trôi qua, và

h ấy vào

o cửa phòng tắm và nói:

"Anh định vào n

g: "Anh không

có ai cả. Bạn sắp chết ngạt rồi mà vẫn

y anh ra và bế

g thể tự đứng dậy được. Anh ấy phải vật lộn rất

inh Dao đã từng

Xuyên, chỉ sau vài phút, mặt

ấy nó

tôi bảo anh ấy bám vào t

: "Có chuy

bên cạnh và đẩy xe

t: "Sao lúc nãy

thơ: "Tôi vừa

đời

xuống tầng dư

i mắt anh sáng ngời và t

định sẽ thắng, chứng

cười và

anh ấy

ắng thế... Không còn một mả

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Quay lại năm mà bạn trai tôi phải ngồi xe lăn
Quay lại năm mà bạn trai tôi phải ngồi xe lăn
“Tôi đã làm người hầu cho Tần Vũ bốn năm, ba năm làm người yêu được bao bọc. Không ngờ rằng tôi có thể bước ra khỏi biệt thự đã giam cầm mình. Năm đó, Lộ Hoài Xuyên, một chàng trai nghèo nhưng đẹp trai và tài năng với đôi chân tàn phế, đã trở về sau sáu năm du học, lật ngược tình thế và đánh bại tập đoàn Tần Thị. Tần Vũ phá sản, trở thành kẻ bại trận thảm hại. Lộ Hoài Xuyên ôm tôi ra khỏi biệt thự ấy, nâng niu tôi như một nàng công chúa suốt một năm. Vào ngày sinh nhật 26 tuổi, tôi bị Tần Vũ giết chết trong biệt thự. Lộ Hoài Xuyên ôm tôi, người đầy máu, nhưng ánh mắt bình thản đến lạ thường: "Dao Dao, em đi trước, anh sẽ đến ngay sau." Nhìn vào đôi mắt đỏ rực như máu của anh, tôi cố gắng cầu nguyện với thần linh, xin cứu anh, cho anh sống tiếp. Thần đã nghe lời tôi. Mở mắt ra, tôi trở về tuổi 18. Lộ Hoài Xuyên, lần này đến lượt tôi cứu anh.”
1 Bab 1 Trở lại 182 Bab 2 : Thỏa thuận mười năm3 Bab 3 34 Bab 4 45 Bab 5 56 Bab 67 Bab 78 Bab 8 89 Bab 9