eo Nguyễn Đồng đi sâu
ủa người đi cùng, tự mình kể về câu chuyệ
a đến làng chài đã bị sốt cao, là Phán Tuyết cõng anh đi ba cây số đường núi tìm bác sĩ, r
y triều lên rất nguy hiểm, nhưng Phá
Phán Tuyết là một người tốt
Đồng cú
i làng chài hẻo lánh này khi nhà họ Phó huy động mọi sức lực, thậm chí tre
dừng chân, chỉ về phía một c
mái hiên treo từng chùm cá khô, khôn
bên trong vang
ng kìm nén nổi niềm vui: "P
bóng người từ t
nh Nhiên ở cửa, cả ngườ
rẩy, nước mắt tuôn trào,
anh, khóc nức nở: "Em cứ tưởng... em cứ tưởng cả đời này không gặp lại được anh nữa... Họ nói
sợ hãi, sự xuất hiện của Phó Cảnh Nhiên như
ơ tay vỗ nhẹ lên lưng cô, giọng anh dịu dàng:
hìn hai người ôm nhau chặt chẽ
ối cùng cũng nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu đôi mắt đẫm lệ
Nhiên lúc này mới nhớ đến Nguyễn Đồng, q
ềm tĩnh: "Người đã được đưa tới, hai người nói chuyện
ô ấy có phải đến để đưa anh đi không? Anh đừng đi được không..." Phó C
/0/77950/coverorgin.jpg?v=612c7162f0f009a6167d1118e5c76541&imageMogr2/format/webp)
/0/95188/coverorgin.jpg?v=f3a6ddc90027c05467da849072813a88&imageMogr2/format/webp)
/0/75300/coverorgin.jpg?v=0c8db41322dfec1bd9a2a2ebbba60e11&imageMogr2/format/webp)
/0/80383/coverorgin.jpg?v=45b7d6a6d483a785c1a7d8c2dda9fdb9&imageMogr2/format/webp)
/1/102451/coverorgin.jpg?v=aa53ca6065000470d70821a67f82cd49&imageMogr2/format/webp)
/0/83671/coverorgin.jpg?v=37e9974972335e6f39b06726de3afc04&imageMogr2/format/webp)
/0/90710/coverbig.jpg?v=9d96db1a1f177460912d762a64b18f3a&imageMogr2/format/webp)