icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Người bạn đời không mong muốn của anh, phép thuật bị cấm của cô

Chương 3 

Số từ:856    |    Phát hành vào:17/10/2025

ường V

hoa đắt tiền, tiếng ly chạm nhau lanh lảnh và những cuộc trò chuyện rôm rả. Đêm nay, Tập đoàn Nghiêm Gia tổ chức

mọi khi, hôm nay tôi không còn cảm thấy e dè. Lời mời từ Paris đã cho tôi một lớp áo giáp

ôi không còn là sự thương hại

ường Vi không? Tác phẩm sơn mài

ời tham dự giải thưởng ng

tắm tâm hồn khô cằn của tôi. Tôi ngẩng cao đầu, b

tôi thấy

t vài đối tác kinh doanh, nhưng ánh mắt anh ta lại đang dán chặt vào tôi. Lần này, trong mắt anh ta không phải là

hìn tôi. Thực

ủa anh ta, anh ta lại phớt lờ. Giờ đây, khi tôi quyết định t

ước về phía tôi. Dáng người cao lớn của anh ta tạo ra một

không phải vì mong chờ, mà là vì lo

ỗ tôi, một tiếng động kinh

lồ bằng kim loại, được treo lơ lửng trên trần nhà, đang rung chuyển dữ dội.

phía ch

g, nhắm thẳng vào vị trí của ba người: tôi, Nghiêm Khánh, v

mọi người, nghe thấy tiếng la hét chói tai. Tôi thấy Khâm Mai Ngọc hét l

ên một cái tên the

h tử đó, Nghiêm Khánh đã

ột phần nghìn giây, tôi đã ảo

g kh

ức lực, đẩy mạnh

một cú xô tàn bạo, đẩy tôi thẳng vào đường rơi

hắn, ôm chặt lấy cô ta, che chở cô ta khỏi mọi nguy hiểm. Ánh mắt anh ta chỉ có hình bóng của

ưng và cánh tay phải của tôi. Tôi nghe thấy tiếng xương gãy giòn tan.

ôn mặt lạnh lùng của Nghiêm Khánh, hoàn toàn không có một c

cả chìm và

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Người bạn đời không mong muốn của anh, phép thuật bị cấm của cô
Người bạn đời không mong muốn của anh, phép thuật bị cấm của cô
“Tại bữa tiệc từ thiện của tập đoàn, một giàn giáo trang trí khổng lồ bất ngờ đổ sập. Trong khoảnh khắc sinh tử, chồng tôi, Nghiêm Khánh, đã không ngần ngại đẩy tôi về phía đống sắt vụn sắc nhọn. Tất cả chỉ để dùng thân mình che chắn cho người tình của anh ta. Cú đẩy đó đã khiến cánh tay phải của tôi bị tổn thương vĩnh viễn, sự nghiệp nghệ thuật mà tôi hằng theo đuổi cũng tan thành mây khói. Nằm trên giường bệnh, thứ tôi nhận được không phải một lời xin lỗi, mà là tờ đơn ly hôn do chính tay anh ta đưa tới. Trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng, tôi đã nghĩ cuộc đời mình đến đây là hết. Nhưng ngay khi tôi tuyệt vọng nhất, bác sĩ lại nói với tôi một tin động trời. "Cô Đặng, cô đã mang thai được sáu tuần. Và đây là thư mời từ cuộc thi nghệ thuật quốc tế ở Paris."”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 10