“Tại bữa tiệc từ thiện của tập đoàn, một giàn giáo trang trí khổng lồ bất ngờ đổ sập. Trong khoảnh khắc sinh tử, chồng tôi, Nghiêm Khánh, đã không ngần ngại đẩy tôi về phía đống sắt vụn sắc nhọn. Tất cả chỉ để dùng thân mình che chắn cho người tình của anh ta. Cú đẩy đó đã khiến cánh tay phải của tôi bị tổn thương vĩnh viễn, sự nghiệp nghệ thuật mà tôi hằng theo đuổi cũng tan thành mây khói. Nằm trên giường bệnh, thứ tôi nhận được không phải một lời xin lỗi, mà là tờ đơn ly hôn do chính tay anh ta đưa tới. Trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng, tôi đã nghĩ cuộc đời mình đến đây là hết. Nhưng ngay khi tôi tuyệt vọng nhất, bác sĩ lại nói với tôi một tin động trời. "Cô Đặng, cô đã mang thai được sáu tuần. Và đây là thư mời từ cuộc thi nghệ thuật quốc tế ở Paris."”