“Chồng tôi đã dành năm năm để tưởng niệm người em họ đã khuất của anh ta. Nhưng vào ngày giỗ thứ năm của cô ấy, tôi lại tận mắt thấy cô ấy đang bế một đứa bé trai, đứng bên cạnh chồng tôi. Cha mẹ ruột của tôi cũng ở đó, âu yếm gọi đứa bé là "cháu ngoại". Họ nói tôi bị điên, và cùng chồng tôi lên kế hoạch tống tôi vào bệnh viện tâm thần để bịt miệng. Hóa ra, cuộc hôn nhân năm năm của tôi chỉ là một màn kịch, một công cụ để che đậy một âm mưu khổng lồ. Trong lúc tuyệt vọng, tôi đã gọi cho kẻ thù không đội trời chung của chồng tôi. "Tên tôi là Đinh Hải My. Tôi là vợ của Bùi Gia Đức. Và tôi cần sự giúp đỡ của anh."”