“Vào ngày kỷ niệm 5 năm ngày cưới, chồng tôi, Ngô Hải Bằng, đã đẩy tôi xuống vách đá ở Đà Nẵng. Tôi mất đi đứa con chưa kịp thành hình, toàn thân gãy nát, nằm chờ chết trên mỏm đá lởm chởm. Từ trên cao, tôi nghe thấy giọng nói của anh ta và nhân tình, Hạ Mỹ Duyên. Họ không chỉ muốn tôi chết, mà còn muốn dựng lên một vở kịch hoàn hảo: "Phu nhân chủ tịch tập đoàn Thiên Ưng trầm cảm sau khi sảy thai, không may trượt chân tự vẫn." Anh ta giết tôi, giết con của chúng tôi, rồi dùng chính cái chết đó để bôi nhọ danh dự của tôi, dọn đường cho anh ta và nhân tình danh chính ngôn thuận ở bên nhau. Nỗi đau thể xác không thể so sánh với sự phản bội tàn nhẫn này. Ngay lúc tôi sắp buông xuôi, Lư Nguyên Khang, kẻ thù không đội trời chung của chồng tôi, đã xuất hiện và cứu tôi. Anh ta coi tôi là một công cụ trả thù, nhưng tôi biết, tôi mới là người nắm giữ vũ khí. Tôi quyết định biến kẻ thù của kẻ thù thành con dao sắc bén nhất để đòi lại tất cả.”