icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Tái sinh, anh ấy vẫn ghét tôi

Chương 2 

Số từ:975    |    Phát hành vào:17/10/2025

anh N

rong biệt thự nhà họ Trần. Tôi bắt đầu thu dọn những vật dụng cá nhân ít ỏi của mình vào một chiếc vali cũ. Tôi k

ra nhanh hơ

đoàn Trần Thị, công khai nắm tay Khánh Quỳnh Dao xuất hiện trước công chúng. Bức ảnh họ nhìn nhau trìu

t qua mọi rào cản," một

t gợn sóng. Có lẽ nó đã chết từ kiếp trước rồi. Tôi chỉ

Khánh Quỳnh Dao bước xuống xe, tay trong tay. Quỳnh Dao mặc một chiếc váy hàn

vã dữ dội vọng lên từ phòng làm việ

anh Nhã gây dựng, con bé đã mang về bao nhiêu dự án lớn cho tập đo

ũng đanh thép không kém. "Con không tin tưởng cô ta. Quỳnh Dao cũng

có, làm sao có thể gánh vác cả một phòng ban quan trọng như vậy

i hơn cả con trai ruột của mình?" Quang Kh

sẽ ra sao. Sự cố chấp của Trần Quang Khanh,

g đến những khu đô thị phức hợp, đều do tôi một tay lên ý tưởng và chỉ đạo thực hiện. Chính tôi đã đưa "Kiến trúc Trần Thị" trở thành một thương hi

iết kế quan trọng đến mức nào. Nhưng để loại bỏ tôi, để thỏa mãn sự c

người giúp vi

g chủ tịch cho mời cô

hật sâu, bình tĩn

Trần Đức Mạnh ngồi sau bàn làm việc, khuôn mặt mệt mỏi và đầy nếp nhă

i đi." Ông chỉ vào

lặng ng

nhưng rồi lại ngập ngừng

nhàng cắt ngang. "Con hiểu cả rồi. Con s

i, ánh mắt đầy kinh ngạc v

ừ nhỏ, coi con như con gái ruột. Ta bi

Khanh là con trai duy nhất của bác, là người thừa kế của tập đoàn. Bác

từ nhỏ đã cố chấp như vậy. Một khi nó đã quyết điều gì

là lời thật lòng. Tôi đã không c

t tập tài liệu và

t triển trong năm năm tới của phòng thiết kế. Còn đây là chì

ị sẵn sàng cho

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Tái sinh, anh ấy vẫn ghét tôi
Tái sinh, anh ấy vẫn ghét tôi
“Năm tôi sáu mươi tuổi, sau khi hy sinh cả đời cho nhà họ Trần, tôi bị chồng và các con phản bội, uất hận mà chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở lại năm hai mươi hai tuổi, ngày nhà họ Trần chọn con dâu. Trần Quang Khanh, chồng tôi, cũng đã tái sinh. Anh ta ngồi đối diện, ánh mắt chứa đầy hận thù, tin rằng chính tôi đã cướp đi người anh ta yêu. Kiếp trước, tôi đã gật đầu trong hạnh phúc. Kiếp này, khi cha chồng hỏi tôi có đồng ý gả cho Quang Khanh không, tôi nhìn thẳng vào anh ta và mỉm cười. Tôi đứng dậy, dõng dạc trả lời: "Thưa bác, con xin phép được từ chối."”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 10