icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Người phụ nữ anh gọi là cún con

Chương 2 

Số từ:965    |    Phát hành vào:17/10/2025

hanh H

hơi ấm từ bên trong phả vào mặt,

ước chân của anh ta nặng nề trên sàn g

khăn choàng cashmere màu be lên người tô

, đừng có vứt đồ của em l

ian riêng tư trên chiếc xe yêu quý của mình. Bất kỳ

khăn choàng rơi

phải là

," tôi bình thản nói, giọn

hận một cách thẳng thừng như vậy. Vẻ mặt anh ta dịu đi một chú

ếc khăn lên, cẩn thận phủi

iác chua chát. Tôi biết chiếc khăn này

dù chỉ là một chiếc kẹp tóc nhỏ, anh ta cũng sẽ nổi trận lôi đình, mắng tôi là đồ bừa

cảm thấy đau đớn hay ghen tuông nữa. Ch

tươi cười tiến lại. "Bộ vest mà hai vị đặt may chun

số điện tho

báo rằng bộ đồ đôi ch

úng tôi vào

ự phụ của anh ta lúc nào cũng vậy, coi sự hiện diện của tôi là điều hiển nhiên. Tôi nhớ lại lần

bước ra khỏi phòng thử đồ, tôi thấy anh ta đã đứng đợi sẵn. Bộ vest đen được cắt may hoàn hảo

trước m

dưới, ánh mắt không có lấy một tia

được," anh ta buông m

ông ph

sang nhờ cô nhân viên c

h ta có vẻ định đứng vào chụp chung với tôi, n

dành riêng ch

ầu dây bên kia. "Em... em làm mất chiếc khăn choàng anh tặng rồi... Em tìm

, kể lể về chi

muốn em làm gì cũng được...

Nghĩa

ay bộ vest đang mặc trên ngườ

n nhanh đến mức

cơ xe của anh ta gầm lên

người trong ch

y cây kéo trên bàn

át, từng nhát một. Tiếng vải lụa cao cấp bị xé toạc

trắng để dọn dẹ

từ Sầm Duy

bar với mấy người

tiên anh ta chủ động báo cáo lịch trình của mình. Thường thì tôi

tay cao su đang

ờ tin nhắn

mọi dấu vết của mì

, tôi

n lành, lần đầu tiê

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Người phụ nữ anh gọi là cún con
Người phụ nữ anh gọi là cún con
“Bữa tiệc cuối năm của công ty, tôi bị dị ứng hải sản suýt chết. Bạn trai mười năm của tôi, Sầm Duy Nghĩa, lại đang ở cách đó không xa, dịu dàng dỗ dành cô em gái mưa của anh ta. Anh ta thấy tôi. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, nhưng anh ta chỉ khẽ nhíu mày khó chịu rồi quay đi. Khi tôi tỉnh lại từ cửa tử, thứ chào đón tôi không phải là lời hỏi thăm, mà là giọng gắt gỏng của anh ta khi tôi vô tình chạm vào món quà anh ta chuẩn bị cho cô ta. Thậm chí, anh ta còn mặc bộ vest đôi tôi đặt may cho lễ kỷ niệm mười năm của chúng tôi, chỉ để vội vã đi tìm cô ta vì một chiếc khăn choàng bị mất. Mười năm thanh xuân của tôi, đổi lại chỉ là câu nói lạnh lùng: "Trông quê mùa chết đi được." Đêm đó, tôi dọn dẹp mọi dấu vết của mình khỏi căn nhà, rồi cầm kéo, không chút do dự cắt nát chiếc váy đôi mà anh ta chê bai. Mọi thứ đã kết thúc rồi.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 10