“Vào ngày giỗ thứ ba của chồng, tôi phát hiện ra một sự thật còn đau đớn hơn cả cái chết của anh ấy: anh ấy chưa bao giờ chết cả. Anh ta giả chết, mạo danh người anh trai song sinh của mình, chỉ để có thể quang minh chính đại chăm sóc cho mối tình đầu và đứa con của họ. Ba năm tôi ở vậy nuôi con, ba năm tôi sống trong nỗi đau khổ tột cùng, tất cả chỉ là một trò hề. Trái tim tôi đã chết. Tôi quyết định tái giá với người bạn thanh mai trúc mã. Trong đám cưới, người chồng "đã chết" của tôi lao đến, gào lên chất vấn tôi tại sao lại phản bội anh ta. Nhưng con trai ruột của anh ta, đứa bé mà anh ta đã nhẫn tâm từ bỏ, lại vòng tay ôm lấy chồng mới của tôi. Thằng bé ngẩng đầu lên và gọi một tiếng ngọt ngào: "Ba!"”