icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Không còn là người vợ ngốc nghếch

Chương 3 

Số từ:639    |    Phát hành vào:17/10/2025

Tú Vi

chưa kịp bước xuống xe, Lạ

hiếc váy len màu đỏ rực, khoác ngoài một chiếc áo dạ màu trắng tinh, chân đi đôi b

cũng tươi cười niềm nở phát cho đám trẻ con và

này! Chỉ có ở thành

được chồng sĩ quan hải quân,

, được anh Việt cưu mang, đún

vào tai tôi, mỗi câu mỗi chữ

họ gọi Lại Vi Di

tôi

nhìn đám trẻ con đang tranh nhau kẹo. Thạch Anh Tùng,

quê kia kìa! Nó không c

khác cũng hùa

ang! Co

ng mọi sự sỉ nhục, nhưng tôi không thể c

ng của tôi, nó

đừng k

ay nhỏ xíu, gầy guộc l

ăn kẹo đâu. Hưn

n, trái tim đau nh

, nhưng nó đã phải học cách nhẫn

Văn Việt và Lại V

loạn đủ chưa? Có chuyện gì thì đóng cửa bảo nhau

dàng, giả nhân giả nghĩa. Ả ta

giải quyết mọi chuyện. Em không bao giờ có ý định tranh giành gì với c

bước, tránh né

rồi lại nhìn Thạch Văn Việt, đôi

chú này

iến cả Thạch Văn Việt và Lại Vi

i tôi đã lờ mờ n

ải chứng kiến những c

hơi với mèo con một lát nhé. Mẹ có

ài, rồi quay lại, ánh mắt lạnh bă

của các người, đến

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Không còn là người vợ ngốc nghếch
Không còn là người vợ ngốc nghếch
“Ngày tôi đi làm giấy khai sinh cho con trai, tôi mới bàng hoàng phát hiện ra, chồng tôi, Thạch Văn Việt, đã có một gia đình khác. Người cán bộ nói trong hộ khẩu của anh ta đã có tên một đứa trẻ khác, là con của nhân tình mà anh ta nhận nuôi. Con trai ruột của tôi trở thành đứa con hoang không giấy tờ. Kiếp trước, tôi đã tuyệt vọng đến mức dùng cái chết để ép buộc anh ta, nhưng chỉ đổi lại được việc con trai phải gọi cha đẻ bằng chú. Bi kịch hơn, trên đường đến thành phố, con trai ba tuổi của tôi đã bị bọn buôn người bắt cóc. Tôi quỳ xuống cầu xin anh ta tìm con, nhưng anh ta lại sợ làm ảnh hưởng đến danh dự của người đàn bà kia. Cuối cùng, tôi nhảy sông tự vẫn trong nỗi uất hận. Tại sao anh ta có thể nhẫn tâm đến vậy? Con ruột mất tích không bằng danh dự của một kẻ thứ ba? Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đúng ngày định mệnh ấy. Lần này, tôi sẽ không ngu ngốc nữa. Tôi nhìn thẳng vào người cán bộ, gào lên: "CÁC ĐỒNG CHÍ PHẢI LÀM CHỦ CHO TÔI! CHỒNG TÔI Ở NGOÀI KIA LẤY VỢ HAI!"”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 10