“Ngày con gái của tình đầu chồng tôi chết trong một vụ tai nạn, đứa con tám tháng trong bụng tôi cũng bị tuyên án tử hình. Chồng tôi, Nguyễn Việt Duy, lao về nhà, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn và thịnh nộ. Anh ta không tin tôi, mà tin vào lời vu khống của người tình cũ, Diệp Lan Vy. "Cô đã hại chết con của Lan Vy!" anh ta gầm lên, túm lấy vai tôi. Anh ta gọi đứa con trong bụng tôi là một sai lầm, một bằng chứng cho sự phản bội của tôi. "Phá nó đi," anh ta ra lệnh, giọng lạnh như băng. Trái tim tôi vỡ nát. Tôi quỳ xuống van xin, nhưng đổi lại là một sự tàn nhẫn đến tột cùng. Anh ta không chỉ muốn giết con tôi. Anh ta muốn biến tôi thành một cái tử cung không hơn không kém, một công cụ để mang thai hộ cho anh ta và người tình cũ. "Đó là cái giá cô phải trả cho Lan Vy."”