“Cuộc hôn nhân bảy năm của tôi kết thúc khi chồng tôi nói nhân tình của anh ta có thai. Cô ta lái xe đâm tôi đến sảy thai, nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Khi tôi còn đang đau đớn vì mất con, chồng tôi đã lạnh lùng ra lệnh cho bác sĩ lấy da trên cánh tay tôi để vá sẹo cho cô ta. Anh ta phớt lờ tôi, còn vui vẻ bao trọn tòa tháp bắn pháo hoa mừng cô ta sinh quý tử. Bảy năm nhẫn nhịn, bảy năm hy sinh, đổi lại chỉ là sự chà đạp và phản bội đến tận cùng xương tủy. Ngày ra tòa ly hôn, tôi không hề khóc lóc. Ngay sau khi ký tên, tôi quay người bước đến bên cạnh anh trai anh ta, người thừa kế thực sự của Trần gia. Tôi giơ giấy đăng ký kết hôn mới của mình lên, mỉm cười. "Chào chú, từ nay tôi là chị dâu của chú."”