“Tôi chết trên giường bệnh lạnh lẽo, đơn độc. Bố mẹ tôi phá sản, nhà cửa bị niêm phong, tất cả chỉ vì cố cứu vớt người bạn thanh mai trúc mã, Trịnh Phú Thịnh. Còn tôi, trong những giây phút cuối đời, lại phải nhìn thấy tin tức về lễ đính hôn của anh ta với người phụ nữ khác trên tivi. Tôi đã vì anh ta mà mất đi tất cả: tương lai, gia đình, và cả mạng sống. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại một ngày trước kỳ thi tốt nghiệp. Trịnh Phú Thịnh vẫn ngồi ở bàn trước, anh ta quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ từng khiến trái tim tôi tan chảy. "Lam, sau giờ học đi ăn chè nhé? Tớ biết một quán mới mở ngon lắm." Kiếp trước, tôi đã vì câu nói này mà hủy hoại tương lai. Kiếp này, tôi sẽ bắt anh ta phải trả lại cả vốn lẫn lời.”