“Tám năm thanh xuân, tôi dùng để chờ đợi một lời hứa. Để rồi vào đúng sinh nhật hai mươi hai tuổi, tôi tận tai nghe thấy người tôi yêu, Trịnh Khoa Đăng, gọi tình cảm của tôi là "phiền phức" và bàn với người con gái khác cách giả có thai để thoát khỏi tôi. Sự phản bội không dừng lại ở đó. Tại bệnh viện, anh ta vu oan tôi đẩy cô ta xuống nước, rồi chính tay đẩy tôi, một người không biết bơi, xuống hồ để trừng phạt. Anh ta không một chút do dự mà lựa chọn bảo vệ cô ta, mặc cho tôi chìm dần trong làn nước lạnh lẽo. Tám năm yêu thương của tôi, trong mắt anh ta, lại không bằng một sợi tóc của cô ta. Khoảnh khắc được vớt lên, trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng. Tôi quyết định rời đi, cắt đứt mọi thứ. Ba năm sau, tôi trở về với tư cách là nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế Hélène, còn anh ta đã mất tất cả, quỳ gối cầu xin tôi tha thứ.”