icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Không có Mười Sáu Ngọt Ngào Chỉ Có Sự Phản Bội Đắng Cay

Chương 3 

Số từ:1021    |    Phát hành vào:17/10/2025

Huy

n đột nhiên xông vào ph

tố cáo cô bỏ độc vào đồ

một tiếng sét

chặt lấy vai tôi, ép tôi quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo. Vết

ng bệnh tổng

ạnh như băng, ánh mắt anh nhìn tôi không còn sự cưng chi

nh..." Tô

đáng sợ. "Anh không ngờ em l

chỉ chứa đựng sự dịu dàng dàn

ố gắng vùng vẫy. "Em không làm!

t và chân tôi như bị xé toạc, máu tươi l

lại mình đi. Còn Đan Thư, cô ấy chỉ bị một vết xước nhỏ, nh

y? Chính tôi mới là người

ược nuông chiều từ nhỏ, trở nên kiêu ngạo

h trai sẽ hái sao trên trời cho tôi nếu tôi muố

nh trai, anh nghe

hát

tát tr

át. Đầu óc tô

tôi... đã

ong hai mươi mố

. Nước mắt trào ra, hòa cùng máu từ vế

ư thể tôi là một thứ rác rưởi, rồi dừng lại ở phía sau

của tôi, nhưng đôi mắt lại nhìn tôi, á

cô ta nói, giọng yếu ớt. "Chắc chị ấy chỉ

a cô ta khiến

nh mắt vẫn nhìn tôi đầy khinh bỉ. "Đan Thư lương thiện

ng tôi, giọ

lỗi Đan Thư n

xin lỗi kẻ đã hủy

hìn thẳng vào mắt anh trai mình. Ngọn

còn là em gái của tôi nữa rồi. Từ hôm nay, Giản Vân Huy bị tước

nh như một bả

khỏi nhà

Không còn là tiểu thư danh giá, không còn

dỗ dành Trần Đan Thư đang "sợ hãi" . Long

đàn ông quan trọng nhất đời t

vệ sĩ lôi đi

ầm bệnh viện, nơi dành cho những bệnh nhân không c

cơn sốt bắt đầu ập đến. Tôi nằm co quắp

đây nhìn tôi bằng ánh mắt khinh miệt. Bữa ăn của

nhưng một mùi lạ xộc vào mũi

làm rơi cốc n

bộ quần áo lao công bẩn thỉu bước vào. Hắn

n điếm bị vứt bỏ thôi nhỉ?" Hắn cười khà khà, ti

đầu ra sau, rồi đổ một thứ chất l

n vào tay hắn, nhưng sức

!" Tôi hét lên

có ai đến cứu cô đâu. Anh trai và vị hôn phu của

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
 Không có Mười Sáu Ngọt Ngào Chỉ Có Sự Phản Bội Đắng Cay
Không có Mười Sáu Ngọt Ngào Chỉ Có Sự Phản Bội Đắng Cay
“Trong tiệc sinh nhật 21 tuổi, tôi là viên ngọc quý của Giản gia, được anh trai và vị hôn phu hết mực cưng chiều. Nhưng một món quà "bất ngờ" từ cô thực tập sinh Trần Đan Thư đã nổ tung, hủy hoại gương mặt và làm gãy chân tôi. Chỉ vì vài giọt nước mắt của cô ta, hai người đàn ông tôi yêu thương nhất đã quay lưng. Họ tước đoạt mọi thứ của tôi, gọi tôi là kẻ độc ác, rồi ném tôi vào ổ mại dâm bẩn thỉu nhất. Anh trai thậm chí còn ném tôi xuống ao sen tù đọng, mặc cho tôi chìm dần trong làn nước bẩn. Tôi không hiểu, tại sao họ lại tàn nhẫn đến vậy? Khi máu tươi từ vết thương hòa vào dòng nước, tôi đã buông lời nguyền rủa. Tôi sẽ không chết, tôi phải sống để bắt họ trả giá cho tất cả.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 10