“Năm năm trước, tôi bị vị hôn phu Giang Mạnh Khôi và bạn thân La Cát Tường cùng nhau phản bội, thân bại danh liệt, phải đau đớn rời đi. Năm năm sau, tôi kết hôn với Phạm Thế Minh, tưởng rằng đã tìm được bến đỗ bình yên. Nhưng vào đúng ngày kỷ niệm một năm ngày cưới, cơn ác mộng đã quay trở lại. Giang Mạnh Khôi và La Cát Tường không chỉ sỉ nhục tôi, mà còn vu khống tôi ăn cắp, mạo danh Phạm phu nhân. Hắn ta tàn nhẫn bẻ gãy tay tôi, nhốt tôi vào nhà kho bẩn thỉu, chuẩn bị lôi tôi ra tiệc đính hôn của chúng để làm trò cười cho cả thành phố. Bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần, tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng. Tôi không hiểu, tại sao họ lại hận tôi đến mức muốn đẩy tôi vào chỗ chết như vậy? Ngay khi tôi nghĩ mọi thứ đã kết thúc, chồng tôi, Phạm Thế Minh, đã xuất hiện như một vị thần. Anh ôm lấy tôi trước hàng trăm ánh mắt, rồi nhìn thẳng vào Giang Mạnh Khôi, giọng nói lạnh như băng: "Người mà các người vừa hành hạ, chính là vợ của tôi."”