“Vào đêm sinh nhật lần thứ hai mươi hai, người đàn ông tôi đã yêu suốt mười năm, cũng là người giám hộ của tôi, đã tổ chức một bữa tiệc đính hôn. Nhưng cô dâu không phải là tôi. Cùng lúc đó, tôi nhận được bản án tử hình - ung thư máu giai đoạn cuối. Tình yêu của tôi bị anh gọi là "bệnh hoạn, loạn luân". Chiếc nhẫn "Vĩnh Hằng" do chính tay tôi thiết kế lại được anh đeo cho vị hôn thê của mình. Cô ta không chỉ sỉ nhục cha mẹ đã khuất của tôi, mà còn dàn dựng một màn kịch hoàn hảo, khiến anh tin rằng tôi giả bệnh để níu kéo. Anh nhốt tôi lại, bắt tôi phải cúi đầu xin lỗi kẻ đã chà đạp lên nỗi đau của mình. Thậm chí, anh còn thất hứa bữa tối sinh nhật cuối cùng của tôi để đi "hưởng tuần trăng mật" với cô ta. Hoàn toàn tuyệt vọng, tôi chọn cách đông lạnh cơ thể, chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng dưới đáy biển sâu. Nhưng tôi không ngờ rằng, năm mươi năm sau, người cùng tôi tỉnh lại trong thế giới tương lai, lại chính là anh.”