icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Tám năm, một trò đùa tàn nhẫn

Chương 4 

Số từ:1068    |    Phát hành vào:17/10/2025

nh, cố gắng ngồi dậy để uốn

Hoàng b

c tối qua, trông có chút mệt mỏi.

giọng nói có chút dò hỏi khi t

g đến. Ngay khi có thể

nh." Tôi trả lời, giọng lạnh nhạt,

rõ ràng là lại cho rằng tôi đang chơi trò gì

h ta khiến tôi c

i cũng không có thời gian để g

i. "Anh đến đây là vì Thanh Hằng nhờ. Cô

nh ta tự nguyện đến. Luôn

ì phản xạ tự nhiên. Nếu là người khác, tôi cũ

hưng vết thương ở lưng khiến tôi đau nh

úc, rồi bước tới, cầm ly n

i phải nhận lấy. Tôi uống một hơi

Cô ấy mặc một chiếc váy trắng, tay cầm

g lại khi

ật đặt ly nước xuống bàn. Anh ta bước đến bên Thanh Hằng,

am Khê." Thanh Hằng nói, á

với tôi, tất cả diễn ra ngay trước mắt. Chiếc xe lăn tôi đang

thăng bằng và

để ý. Họ vẫn đang chìm tr

ở lưng và đầu khiến tôi choáng váng. T

nói với Thanh Hằng, hoàn toàn không để ý đến tình trạng của tôi. "

o cuối cùng, đâm thẳng và

c nhiên và vui sướng

cưới lớn nhất Hà thành này.

Hằng liếc nhìn tôi một cái, trong ánh

ê, chị xin lỗi. Chị không cố ý... nhưng

hẫn của tôi đã đến giới hạn. "Chuyện của hai ng

ỏi căn phòng ngột ngạt này. Tôi muốn

ệnh viện, một sự cố đã xảy ra. Tưởng Thanh Hằng không biết từ

A

nắm lấy cô ta, nhưng không k

i dưới nước, tôi không thể bỏ mặc. Tôi do dự một

nh H

a không thèm nhìn tôi, nhảy thẳng

cô ta lên bờ. Tưởng Thanh

a, rồi quay lại nhìn tôi, ánh

đã làm gì cô ấy

.. tôi không làm g

ẩy cô ấy! " Anh ta hét lên, sự mù

ía tôi, gương mặt

o cô rồi. Đừng

thích. Anh ta đưa tay ra, dùng hế

ới đó mà tỉnh

g bằng, ngã

chìm vào làn

ông bi

giác ngạt thở đau đớn ập đến. Tôi cố gắng

ý Đức Hoàng đang ôm Tưởng Than

ần bao trù

anh thực sự...

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Tám năm, một trò đùa tàn nhẫn
Tám năm, một trò đùa tàn nhẫn
“Tình yêu đơn phương tám năm của tôi, kết thúc vào đúng ngày sinh nhật hai mươi hai tuổi, bằng một lời hứa tàn nhẫn. Đó là ngày Lý Đức Hoàng hứa sẽ cho tôi câu trả lời, nhưng tôi lại vô tình nghe được kế hoạch của anh: dùng "bạn gái giả" và "đứa con giả" để khiến tôi từ bỏ, để anh có thể quang minh chính đại ở bên người con gái anh yêu. Khi dàn đèn sân khấu sập xuống, anh không chút do dự lao đến bảo vệ cô ta, hoàn toàn bỏ mặc tôi. Thậm chí, anh còn tin lời cô ta, cho rằng tôi đẩy cô ta xuống hồ, rồi chính tay đẩy tôi, người không biết bơi, xuống làn nước lạnh buốt. Tám năm thanh xuân, trong mắt anh, chỉ là một sự phiền phức đáng ghét. Sau khi được cứu sống, tôi đốt hết mọi kỷ vật, chặn số của anh. Tôi đặt vé máy bay đến Paris. Lần này, tôi sẽ sống vì chính mình.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 2021 Chương 21