“Vào năm thứ năm của cuộc hôn nhân, tôi nhìn thấy chồng mình bên cạnh người em họ đã "chết" từ năm năm trước. Cô ta đang bế một đứa con trai khoảng bốn tuổi, với đôi mắt giống hệt anh. Toàn bộ cuộc hôn nhân của tôi, hóa ra chỉ là một lời nói dối. Tôi chỉ là một tấm bình phong để che giấu tội ác và một gia đình bí mật. Nỗi đau vì không thể mang thai của tôi, cũng là do anh ta và bà nội chồng lén cho tôi uống thuốc tránh thai mỗi ngày. Kinh khủng hơn, tôi còn nghe được kế hoạch của họ. Vào ngày sinh nhật của đứa bé, họ sẽ chuốc cho tôi thuốc ngủ, rồi dùng lý do "không thể sinh con" để vứt bỏ tôi. "Chị ta ngốc lắm. Năm năm rồi, chị ta có nghi ngờ gì đâu." Giọng nói ngọt ngào của em họ như một nhát dao đâm vào tim tôi. Năm năm tận tụy, đổi lại là sự phản bội và một âm mưu tàn độc. Tôi giả vờ không biết gì, lặng lẽ thu thập bằng chứng. Vào bữa tiệc sinh nhật đó, tôi đã gửi cho họ một món quà bất ngờ, kèm theo một kết quả xét nghiệm ADN.”