“"Cô không đủ 'phúc đức' ," chồng tôi nói, giọng lạnh như đá. Tôi đã hy sinh sự nghiệp nghệ thuật để trở thành người vợ hoàn hảo của gia tộc họ Trần, nhưng đổi lại chỉ là lời tuyên án tàn nhẫn vì không thể sinh con. Ngay sau đó, anh ta đưa về nhà một cô gái trẻ, Đào Tường Vi, và tuyên bố cô ta sẽ là "cái máy đẻ" thay thế tôi. Tại bữa tiệc thường niên của tập đoàn, một mảnh thủy tinh văng trúng tay tôi, máu chảy không ngừng. Nhưng chồng tôi, Trần Thái Hưng, lại không một chút do dự mà lao đến che chở cho nhân tình của mình, người đang hoảng sợ lùi lại. Anh ta công khai lựa chọn cô ta trước hàng trăm ánh mắt, bỏ mặc tôi đứng đó với vết thương và sự sỉ nhục. Đêm đó, tôi còn nghe lén được anh ta hứa hẹn sẽ cùng cô ta bắt đầu cuộc sống mới sau khi "xử lý" tôi. Tình yêu và hy vọng cuối cùng đã chết. Anh ta muốn tôi "biến mất"? Được thôi. Tôi sẽ tự mình dàn dựng một màn kịch biến mất, để lại cho anh ta đống tro tàn của đế chế mà anh ta đã đánh đổi bằng chính linh hồn mình.”