“Sau một vụ tai nạn xe, tôi tỉnh dậy và quên mất người đàn ông duy nhất mà tôi đã lãng phí bảy năm để yêu. Bạn thân nhất của tôi lại buộc tội tôi giả vờ mất trí nhớ để thu hút sự chú ý của anh ta. "Mày lại muốn dùng chiêu gì để anh ấy quan tâm mày à?" Cô ấy kể rằng tôi đã yêu anh ta đến điên cuồng, nhưng trong mắt anh ta, tôi chỉ là một kẻ phiền phức. Vụ tai nạn của tôi cũng là do anh ta bỏ mặc tôi giữa trời mưa để đuổi theo tình cũ. Đọc lại những dòng nhật ký bi thương và xem hàng ngàn tấm ảnh chụp lén anh ta trong điện thoại, tôi cảm thấy buồn nôn. Tại sao "tôi" của quá khứ lại có thể yêu một người đàn ông đối xử với mình như vậy? Ông trời đã cho tôi một cơ hội. Dưới ánh mắt kinh ngạc của bạn thân, tôi dứt khoát xóa sạch mọi dấu vết của anh ta. Đúng lúc đó, mẹ tôi gọi điện sắp xếp cho tôi đi xem mắt. Tôi mỉm cười đồng ý. "Vâng, con không thích anh ta nữa."”