“Tám năm thanh xuân, tôi dành trọn cho một người đàn ông tên Lê Đông Anh, chấp nhận làm người tình bí mật, làm thế thân cho mối tình đầu của anh suốt bốn năm. Tôi cứ ngỡ sự kiên trì của mình sẽ có ngày được đền đáp, cho đến khi cô ấy trở về. Anh ta dung túng cho cô ta hết lần này đến lần khác sỉ nhục tôi trước mặt mọi người, ép tôi quỳ gối lau giày, vu oan tôi ăn cắp. Thậm chí, khi chúng tôi gặp tai nạn xe, tôi bị thương nặng nguy hiểm đến tính mạng, anh ta vẫn không chút do dự mà hét lên với nhân viên cứu hộ: "Cứu Ánh Vy trước!" Ngay sau đó, tôi nhận được tin nhắn cuối cùng từ anh ta: "Sau này đừng liên lạc nữa. Chúc cô tìm được hạnh phúc của riêng mình." Tám năm yêu đương mù quáng, cuối cùng cũng đã đến lúc tỉnh mộng. Lần này, tôi đốt hết mọi kỷ vật, nộp đơn xin nghỉ việc, và rời khỏi thành phố này không một lời từ biệt.”