“Đoan Đồng Khánh, người chồng tôi từng yêu bằng cả sinh mệnh, đã dàn dựng cảnh bắt cóc cha mẹ tôi. Anh ta dí chiếc điện thoại vào mặt tôi, trong video là cảnh cha mẹ tôi bị trói chặt, rồi lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ ném họ xuống biển đêm đen ngòm. Tất cả chỉ vì người tình của anh ta, Trịnh Tường Lam, đã mất tích. Anh ta tin rằng tôi đã ghen tuông đến mức bắt cóc cô ta. Tôi quỳ xuống van xin, nhưng đổi lại chỉ là sự tàn nhẫn. Anh ta nhốt tôi vào tầng hầm đầy mùi cá tanh, nơi gợi lại nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất thời thơ ấu của tôi. Tình yêu đã chết. Sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng hóa thành một thứ duy nhất: hận thù. Tôi tìm đến người bạn thân duy nhất, một nhà hóa học thiên tài, và nói: "Giúp tớ tìm một loại thuốc độc không màu không mùi. Tớ muốn... cùng anh ta đồng quy vu tận."”