icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Quá muộn rồi, ông tỷ phú mù lòa

Chương 2 

Số từ:1093    |    Phát hành vào:17/10/2025

Ánh Li

t đ

vang lên sau lưng tôi, như một nhát da

nh cửa kim loại lạnh lẽo từ từ khép lại, che khuất ánh mắt

tôi mới cho phép mình gục ngã. Tôi dựa lưng vào thàn

c đời mình, để cố gắng quên đi anh. Nhưng chỉ cầ

chưa kịp định thần thì hai người đà

thư, ông chủ

mày. "Ông

iang K

. Cha tôi. Người đàn ông đã nhẫn

Ông Giang Khiêm đang ngồi trên sofa, tay cầm một tác

hông thèm ngẩng đầu nhìn tôi. "Về

đám? Ông nghĩ tôi rả

ày về

i mà năm xưa chính ông đã đẩy tôi ra

n, ánh mắt sắc lẹm. "Giang Ánh Li

"Một người cha sẵn sàng bán con gái mình để lấ

n. "Chuyện năm đó là do tao sai. Nhưng mày cũng nên cảm ơn

ng." Tôi cắt ngang. "Nói đi,

. "Đây là hai mươi tỷ. Cầm lấy rồi biến khỏi đây. Đ

nụ cười mỉa mai nở trên môi. "Hai mươi tỷ? Ông

muốn ba

nói ra một con số không tưởng,

Hoàng Ngôn và Gian

biết xấu hổ." Hoàng Ngôn cười lạnh, ánh mắt đ

là được." Tôi hất

, đôi mắt rưng rưng. "Em biết chị vẫn còn giận em và ba

ại gần, định

Tôi gạt tay cô ta r

t ngờ giáng một cái tát trời giáng vào mặt

dòng máu ấm nóng chảy

n lại, nhưng trong mắt lại ánh lên một tia đắc

Hà. "Vẫn là Mộng Hà ngoan ngoãn, hiểu

hiếu? Người đã bỏ mặc vợ mình trong bệnh viện cho đến chết, ng

nhanh ra khỏi căn b

sân sau, nơi có một hồ cá sấu lớn

đừng đi. Ba chỉ là

ô ta. "Giang Mộng Hà, cô không

từng đẩy tôi xuống hồ bơi, suýt nữa khiến tôi chết đuối. C

một nụ cười độc ác. "Em muốn c

Hoàng Ngôn đã tìm đến tôi, đe dọa tôi phải rời xa anh, nếu không anh sẽ không để cho g

phẫu thuật kịp thời mà

ong ký ức đau thương, Mộng Hà

ằng, ngã nhào x

tiếng Mộng Hà hét lên thất thanh: "Cứ

nh không một chút do dự, nhảy xuống

Hà, người đang giả

mặc tôi đang bị một con

-

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Quá muộn rồi, ông tỷ phú mù lòa
Quá muộn rồi, ông tỷ phú mù lòa
“Năm năm trước, vì cần tiền phẫu thuật cho mẹ, tôi đã bị cha ruột và em gái kế gài bẫy, vu oan bán thân. Bạn trai tôi, Phạm Hoàng Ngôn, người tôi yêu bằng cả sinh mệnh, đã tin vào lời nói dối đó. Anh đứng ngoài phòng phẫu thuật, không phải để đợi tôi, mà là để chất vấn. "Chỉ vì hai mươi triệu mà em có thể làm ra chuyện này sao, Ánh Linh?" Từng lời của anh như nhát dao đâm nát trái tim tôi. Mẹ tôi qua đời, còn chúng tôi thì chia tay. Năm năm sau, tôi trở thành CEO thành đạt, anh lại gọi tôi đến, không phải để xin lỗi, mà để tuyên bố anh sắp đính hôn với chính kẻ đã hại tôi. Anh ta chế giễu: "Cô nên cảm ơn Mộng Hà. Nếu không có cô ấy vạch trần bộ mặt thật của cô, có lẽ tôi vẫn còn bị cô lừa dối." Đúng lúc đó, điện thoại tôi nhận được tin nhắn bổ nhiệm làm CEO chi nhánh Paris. Tôi ngẩng đầu, mỉm cười nhìn anh. "Anh yên tâm, tôi sẽ không làm phiền hai người đâu. Chúc hai người hạnh phúc."”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 2021 Chương 2122 Chương 2223 Chương 23