icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon
Quá muộn rồi, ông Reed

Quá muộn rồi, ông Reed

Tác giả: Isolde
icon

Chương 1 

Số từ:1094    |    Phát hành vào:17/10/2025

để đổi lấy tiền phẫu thuật tim cho em trai. Anh ta dùng sự cưng chiề

vạch trần một sự thật tàn nhẫn: tất cả sự lãng mạn anh dành

ng mình gặp tai nạn. Điện thoại của cô ta

làm vỡ kỷ vật duy nhất cha để lại ch

Anh ta công khai gọi tôi là "người giúp việc", rồi n

đã chết trong đêm đó. Hóa ra bốn n

. Tôi gửi cho anh tin nhắn cuối cùng:

ươ

ã Uyê

ự nhủ đó là vì ca phẫu thuật ghép tim của em trai. Nhưng Trịnh Gia Khải, người đàn ông mua

n kiến trúc tài năng như tôi chôn vùi ước mơ dưới

n tôi mười tuổi. Trên thương trường, anh là một con sói lạnh lùng, tàn

ng, anh không ngần ngại mua lại cả quán chè đó,

h đã hủy một hợp đồng lớn ở Singapore, bay về trong đêm chỉ để chăm sóc

g con sinh vật phù du phát quang lấp lánh như dải ngân hà dưới mặt nước. Dưới bầu trời đầy

ã nghĩ rằng mình là người đặc biệt, là người duy nhấ

gày, Phạm Đôn

"bạch nguyệt quang" trong lòng a

hê sang trọng, nơi mà trước đây T

ê, ch

ễu. Cô ta mặc một chiếc váy hàng hiệu mà tôi chỉ dám nhìn qua tạp chí, khí c

nắm chặt quai túi, c

u nhẹ nhàng nhưng đầy gai góc. "Mua cho cô cả một quán chè, vì cô bị sốt mà

tôi lại thắt lại một chút. Làm sa

ói gì?" Tô

òng tự trọng của tôi. "Cô Lê ngây thơ thật đấy. Những thứ đó, chẳn

ong ong. Kh

nói

ấy điện thoại ra. "Hay là ch

lên một dự cả

ên cao tốc Hà Nội - Hải Phòng. Tôi sẽ nhắn tin nói t

g cho phép tôi lùi bước. Tôi không thể thua trước ngườ

i đáp, giọ

ôi cùng lúc gử

chằm vào điện thoại của mình, cầu nguyện nó sẽ rung lên

i của Phạm Đôn

i đã cài riêng cho s

đắc thắng, cô ta ung dung b

Gia Khải vang lên, có chút lo lắng: "Đô

t cạn. Tôi ngồi sụp xuống ghế, tai

ủa tôi vẫn im lìm,

g bao g

-

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Quá muộn rồi, ông Reed
Quá muộn rồi, ông Reed
“Năm mười tám tuổi, tôi bán đi bốn năm thanh xuân cho Trịnh Gia Khải để đổi lấy tiền phẫu thuật tim cho em trai. Anh ta dùng sự cưng chiều vô hạn để dệt nên một giấc mộng, khiến tôi lầm tưởng đó là tình yêu. Cho đến khi bạn gái cũ của anh, Phạm Đông Anh, trở về. Cô ta vạch trần một sự thật tàn nhẫn: tất cả sự lãng mạn anh dành cho tôi, chỉ là bản sao những gì anh đã từng làm cho cô ta. Cô ta và tôi cùng nhắn tin cho anh, nói rằng mình gặp tai nạn. Điện thoại của cô ta reo lên, còn điện thoại của tôi thì im lìm. Chưa dừng lại ở đó, cô ta còn cố tình làm vỡ kỷ vật duy nhất cha để lại cho tôi, rồi vu khống tôi đẩy cô ta ngã. Trịnh Gia Khải không cho tôi một cơ hội giải thích. Anh ta công khai gọi tôi là "người giúp việc", rồi nhốt tôi vào tầng hầm lạnh lẽo trong một đêm mưa bão. Tình yêu và lòng tự trọng của tôi đã chết trong đêm đó. Hóa ra bốn năm qua, tôi chỉ là một kẻ thế thân. Ngày tôi rời đi, cũng là sinh nhật anh. Tôi gửi cho anh tin nhắn cuối cùng: "Trịnh Gia Khải, chúng ta kết thúc rồi."”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 2021 Chương 2122 Chương 22