“Năm mười tám tuổi, tôi bán đi bốn năm thanh xuân cho Trịnh Gia Khải để đổi lấy tiền phẫu thuật tim cho em trai. Anh ta dùng sự cưng chiều vô hạn để dệt nên một giấc mộng, khiến tôi lầm tưởng đó là tình yêu. Cho đến khi bạn gái cũ của anh, Phạm Đông Anh, trở về. Cô ta vạch trần một sự thật tàn nhẫn: tất cả sự lãng mạn anh dành cho tôi, chỉ là bản sao những gì anh đã từng làm cho cô ta. Cô ta và tôi cùng nhắn tin cho anh, nói rằng mình gặp tai nạn. Điện thoại của cô ta reo lên, còn điện thoại của tôi thì im lìm. Chưa dừng lại ở đó, cô ta còn cố tình làm vỡ kỷ vật duy nhất cha để lại cho tôi, rồi vu khống tôi đẩy cô ta ngã. Trịnh Gia Khải không cho tôi một cơ hội giải thích. Anh ta công khai gọi tôi là "người giúp việc", rồi nhốt tôi vào tầng hầm lạnh lẽo trong một đêm mưa bão. Tình yêu và lòng tự trọng của tôi đã chết trong đêm đó. Hóa ra bốn năm qua, tôi chỉ là một kẻ thế thân. Ngày tôi rời đi, cũng là sinh nhật anh. Tôi gửi cho anh tin nhắn cuối cùng: "Trịnh Gia Khải, chúng ta kết thúc rồi."”