“Ngày Quách Tuấn Khanh lừa tôi lên bàn phẫu thuật, anh ta nói tôi bị thiếu máu nặng. Tôi đã mù quáng tin người đàn ông mà tôi đã dành cả mười năm thanh xuân để phò tá từ hai bàn tay trắng trở thành chủ tịch một tập đoàn hùng mạnh. Nhưng khi tỉnh lại trong cơn đau xé rách sau lưng, tôi nghe thấy cuộc đối thoại của anh ta với bác sĩ. Hóa ra, anh ta đã lấy tủy của tôi để cứu mối tình đầu, Diệp Xuân Anh. Ngay sau đó, anh ta nhận được điện thoại của cô ta rồi vội vã rời đi, bỏ mặc tôi đang suy yếu trên giường bệnh. Hai cô y tá bên ngoài xì xào: "Tội nghiệp cô gái ở phòng 302 thật. Bị bạn trai lừa lấy tủy cho người yêu cũ." Từng lời nói như dao đâm vào tim. Mười năm yêu thương và hy sinh của tôi, hóa ra chỉ là một trò đùa, một sự lợi dụng tàn nhẫn. Trái tim tôi hoàn toàn chết lặng. Tôi run rẩy lấy điện thoại, tìm số của Trịnh Nam Anh, đối thủ không đội trời chung của hắn. Khi đầu dây bên kia bắt máy, tôi hít một hơi thật sâu, hỏi: "Trịnh Nam Anh, anh... có muốn kết hôn không?"”