“Hợp đồng hôn nhân hai năm của tôi và Trương Hải Nguyên sắp hết hiệu lực. Tôi đã từng ngây thơ tin rằng mình có thể dùng tình yêu để sưởi ấm trái tim anh. Nhưng anh lại bắt tôi ký vào giấy đồng ý phẫu thuật, để anh có thể hiến tủy cho em trai của Giang Minh Châu, người tình trong mộng của anh. Anh ném món quà sinh nhật tôi tặng vào thùng rác, cướp đi kỷ vật cuối cùng của mẹ tôi để đưa cho cô ta. Khi cô ta phá hỏng nó, anh lại đe dọa gia đình tôi, bắt tôi phải quỳ xuống xin lỗi. Thậm chí, chỉ vì một giọt nước mắt của cô ta, anh đã đẩy tôi ngã, khiến đầu tôi đập mạnh vào thành giường, máu chảy không ngừng. Hóa ra, tôi chỉ là một kẻ thay thế. Tình yêu của tôi, trong mắt anh, rẻ mạt đến nực cười. Vào ngày hợp đồng kết thúc, tôi bình tĩnh ký vào đơn ly hôn, đặt nó lên bàn cùng với tấm chi phiếu anh ta dùng để sỉ nhục tôi. Lần này, tôi sẽ không quay đầu lại.”