Mùa gặt cay đắng của sự phản bội
“Mười năm thanh xuân, tôi từ bỏ tất cả để ở bên Công Tuấn Kiệt, giúp anh từ một kẻ tàn phế ngồi xe lăn vực dậy cả một tập đoàn. Tôi đã nghĩ sự hy sinh của mình sẽ đổi lại một cuộc sống hạnh phúc. Nhưng không, anh ta nói tôi bị viêm túi mật cần phẫu thuật. Đó là một lời nói dối tàn nhẫn. Tỉnh lại sau cơn mê, tôi nghe được cuộc đối thoại của anh ta và bạn thân. Anh ta đã lừa tôi ký vào giấy hiến một phần lá gan của mình cho "bạch nguyệt quang" Hàn Thiên Ân của anh ta. Kinh khủng hơn, đứa con đầu lòng của chúng tôi không phải tự nhiên mà sảy. Chính tay anh ta đã lén bỏ thuốc phá thai vào đồ ăn của tôi, chỉ vì người tình của anh ta không muốn thấy đứa bé đó. "Tớ nợ Thiên Ân," giọng anh ta lạnh buốt, "Sau này tớ sẽ bù đắp cho Khánh Thư bằng một hôn lễ hoành tráng." Tình yêu mười năm của tôi đã chết. Nằm trên giường bệnh, tôi rút ống truyền dịch, bấm số điện thoại của Thẩm Hoàng Hôn – đối thủ lớn nhất của anh ta. "Thẩm Hoàng Hôn, lời đề nghị năm đó của anh... còn hiệu lực không?"”