“Sáu năm, tôi sống như một cái bóng, thay chị gái song sinh gả cho Đồng Hiển Minh. Anh ta hận tôi đến xương tủy, vì tin rằng tôi đã hại chết chị để cướp lấy vị trí Đồng phu nhân. Vào ngày kỷ niệm ngày cưới, khi tôi còn chưa kịp đau đớn vì tin mẹ đột ngột qua đời, người tình của anh ta đã tìm đến tận nhà. Cô ta vu oan cho tôi muốn hãm hại đứa con trong bụng mình. Đồng Hiển Minh không chút do dự tin lời cô ta. Anh ta bóp chặt cổ tôi, ánh mắt đỏ ngầu, gầm lên: "Bạch Tiên Nữ! Sao cô không chết đi cho khuất mắt tôi?" Sau đó, anh ta nhốt tôi vào căn hầm tối tăm, mặc cho tôi đang sốt cao và bị thương. Trong khoảnh khắc đó, trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng. Sợi dây ràng buộc cuối cùng đã đứt. Sau này, khi anh ta lật lại quá khứ và phát hiện ra mọi sự thật – rằng người chị gái anh ta yêu sâu đậm đã lừa dối anh ta, còn người anh ta hành hạ suốt sáu năm lại chính là ân nhân cứu mạng – anh ta đã phát điên đi tìm tôi. Nhưng lúc đó, tôi đã để lại một tờ đơn ly hôn, biến mất khỏi thế giới của anh ta để bắt đầu cuộc sống mới.”