icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Sự trừng phạt cuối cùng của một người vợ

Chương 4 

Số từ:892    |    Phát hành vào:17/10/2025

ệp La

i..." Kha Thủy Ly tiếp tục nức nở, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt tỏ vẻ n

nh vỡ trên sàn, cũng không nhìn đến vẻ mặt trắng bệch vì đau đớn của tôi. Anh

trong mắt anh ta không có sự áy náy, chỉ có sự khó chịu. "Chỉ là một cái

ó ngườ

ng này, người mà tôi đã từng yêu bằng cả sinh mệnh, người mà tôi đã từng

tôi, nỗi đau của tôi, không bằng một

" làm đổ cà phê lên bản thảo thiết kế mà tôi thức trắng ba đêm để hoàn thành. Lần trư

đều nói: "Cô ấy không cố ý đâ

lặng, tự mình dọn dẹp tàn cuộc,

này, tôi

h sự dung túng. Sự nhẫn nhịn củ

rí cuối cùng của tôi. Tôi nhìn Kha Thủy Ly, người đang nép sa

lao

thanh khi tôi túm lấy tóc cô ta, lôi cô

g?" Tôi gằn lên, giọng nói khản đặc vì g

u cô ta xuống. "Dập đầu xin lỗi mẹ tao đi!

m lên, cố gắng kéo tôi ra. Nhưng tôi như một con

cô ta biết thế nào là lễ độ!" Tôi

mà!" Anh ta vẫn cố gắng bảo vệ cô ta

ch man dại. "Vậy anh có b

óc Kha Thủy Ly, tôi nhìn thấy một mảnh vỡ sắc nhọn nằm ngay

ng của tôi, mặt biến sắc. "E

n sự sắc bén của nó cứa vào da thịt, máu tươi bắt đầu rỉ ra.

A

khi tôi dùng mảnh gốm đó, rạch một đườn

á

mặt trắng bệch của cô ta. Đôi mắt cô ta mở

ại khiến tôi cảm thấy một

i điên dại và đầy thống kho

ã sõng soài trên sàn nhà, ôm lấy khu

ười đang đứng chết trân tại

tay đầy máu của mình lên. "Đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Tôi sẽ khiến

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Sự trừng phạt cuối cùng của một người vợ
Sự trừng phạt cuối cùng của một người vợ
“Khi chồng tôi, Tưởng Quân Minh, bước ra khỏi đồn cảnh sát, anh ta không ôm lấy tôi, người vợ vừa bị đột nhập, mà lại che chở cho cô trợ lý, kẻ đột nhập. Tôi đã hy sinh cả thanh xuân và lòng tự trọng để giúp anh ta từ hai bàn tay trắng trở thành tổng tài. Nhưng khi cô ta cố tình làm vỡ kỷ vật duy nhất mẹ để lại cho tôi, anh ta lại lạnh lùng nói: "Chỉ là một cái bình thôi mà, em đừng nhỏ nhen như vậy." Tệ hơn nữa, anh ta còn đem bí mật nhục nhã nhất của tôi - chuyện tôi từng quỳ gối trước xã hội đen để cứu anh ta - kể cho cô ta nghe như một trò đùa. Cô ta cười vào mặt tôi: "Anh Minh nói mỗi khi chạm vào người chị, anh ấy đều cảm thấy bẩn." Tình yêu và mọi hy sinh của tôi, trong mắt anh ta, lại là một vết nhơ. Tôi bật cười điên dại. Tôi nhặt một mảnh vỡ của chiếc bình, lao đến và rạch một đường dài trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ta.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 10