icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Cái giá vô hình của tình yêu

Chương 3 

Số từ:1354    |    Phát hành vào:17/10/2025

át H

Trầm Nguyên V

hắn tin hỏi. Tôi chỉ lặng lẽ lướ

đăng rất

chăm chú lái xe, g

g nhau ăn tối dướ

lau đi vết kem dính

ng sự dịu dàng và cưng chiều mà tôi chưa từng

thu dọn hành

ếc vali nhỏ. Mười năm sống ở thành phố này, dườ

g, có

Bên trong là chiếc kẹp tóc rẻ tiền mà anh đã tặng t

đó, an

liền cau mày hỏi, "Chị Cá

rồi chị chưa về thăm nhà." Tôi nói d

hấy sự yếu đuối và đ

ờ. "Được thôi. Em cũng đang định nói với ch

hộ m

mà công ty mới hoàn thành.

ột cái, nhưng tôi

ược

như đây là một l

g, nằm ở tầng cao nhất của một tòa nhà chọc

nơi, Đường Tuệ đ

mỉm cười chào tôi, nụ cười rạng rỡ n

bên cạnh. Thật là trùng hợp, phải không anh Nguyên Văn?"

ười vào nhà em

ộ của Đường Tuệ và

m chí cả màu sắc của rèm cửa, tất cả đ

n Văn, tự hào nói. "Nguyên Văn nói, sau này chúng ta có thể đậ

t tốt." Nguyên Văn mỉm cườ

m thấy mình như

hộ. Tôi hiểu câu n

sẽ cùng nhau xây

ình đó, không

, Đường Tuệ đề

ao cấp, nơi mà một bữa ăn có g

đơn cho tôi. "Chị Cát

dòng chữ tiếng Pháp xa lạ,

của tôi. Anh nhẹ nhàng lấy lạ

hích ăn nhé." Đường Tuệ cười nói, gi

một chút. "Chị Cát H

biết tôi t

g Tuệ không ăn được hàn

đầu, "Gì

ỉ cúi đầu ăn phần của mình. Tôi không que

bi kịch

rượu vang đỏ lên chi

ều đổ dồn ánh mắt về phía tôi. Nh

"Xin lỗi, tôi… tôi và

ư chạy trố

đúng là đồ

Trầm sao lại đi cùng với

ía sau, giống như những mũi kim châm và

sinh, dùng nước lạn

t nhạt, mái tóc rối bù, chiếc váy

i thật t

không còn là người của

g báo cháy đột ngộ

! Cháy

à hàng la hét, hoản

iên của tôi là

nhà vệ sinh, chỗ ngồi của

đã đ

ai đó xô ngã. Đầu gối tôi đ

a khỏi nhà hàng đ

tôi nhìn

chỉ bị vài vết xước nhỏ, ch

ị Cát Hạ thì sao?"

rồi. Em bị thương rồi,

xe, nổ máy và phóng đi,

ỏ mặc

đám

sự hỗn

i đã từng kéo anh ra kh

khoảnh khắc đó, đã

đến bệnh viện, tự mìn

t chiếc vé tàu rời khỏi thành

mơ một giấ

nào, đứng dưới mưa, ánh mắt kiên địn

h đã chạy đến ôm chầm lấy tôi, nói rằng, "Chị Cát

Anh không còn cần tôi nấu cơm cho anh, không còn cần tôi

hế giới mới, mộ

đến lúc p

óc tro

thấy Nguyên Văn đang

là tấm vé tàu

iọng anh khàn đặc, ánh

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Cái giá vô hình của tình yêu
Cái giá vô hình của tình yêu
“Tôi đã dành mười năm thanh xuân, từ bỏ ước mơ trở thành nhà thiết kế thời trang để làm một thợ may, giúp Trầm Nguyên Văn từ vực thẳm của scandal gia tộc trở thành một kiến trúc sư nổi tiếng. Nhưng khi anh thành công, người ở bên cạnh anh lại là tiểu thư nhà giàu Đường Tuệ. Cô ta dùng quá khứ đen tối của gia đình anh để uy hiếp, buộc tôi phải rời đi. Anh không chỉ quên sinh nhật tôi, bỏ mặc tôi trong một vụ hỏa hoạn, mà khi tôi bị anh trai anh bắt cóc tống tiền, anh cũng không hề xuất hiện. Thứ duy nhất tôi nhận được là cuộc gọi từ Đường Tuệ. "Anh nghĩ Nguyên Văn sẽ vì một bà chị nuôi quê mùa mà bỏ ra năm tỷ sao? Tốt nhất là giết quách đi cho đỡ chướng mắt." Hóa ra, mười năm hy sinh của tôi, tình yêu câm lặng của tôi, trong mắt anh và người tình của anh, lại rẻ mạt và đáng vứt bỏ đến thế. Sau khi thoát chết từ tay anh trai anh, tôi đã mua một tấm vé tàu rời khỏi thành phố này. Lần này, tôi sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 13