icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Cái giá vô hình của tình yêu

Chương 5 

Số từ:1010    |    Phát hành vào:17/10/2025

át H

hếch mép cười, bắt

từ đầu dây bên kia không

?" Là giọng

đâu?" Trầm Nguy

tắm. Có chuy

mang năm tỷ đến khu nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô.

một lúc, rồi đột nhiên bật cười. "A

tao là ai. Cứ chuyển

ùa mà bỏ ra năm tỷ sao? Anh đừng có mơ." Giọng Đường Tuệ đầy vẻ khinh miệ

, cô ta

ìm vào sự im l

hế nhạo. "Mày thấy chưa? Con điếm, ngay cả

ấy đau đớn nữa. Trái

ên Phong là một kẻ điên, gã sẽ khô

i bao trù

chỉ lẳng lặng rời đi, bỏ lạ

bao lâu, cánh cửa

ời bước vào

ột mình

thẳng đến chỗ Trầm Nguyên Pho

ặt của Trầm Nguyên Phong liên tục thay đổi, từ tức giậ

rồi cùng đám

này mới quay

đến, cởi tr

i đưa chị đến

ức, tôi không thể

ậy, dìu tôi ra

có gì nghiêm trọng, chỉ là vài vết bầm tím và trầy xước. Nhưng m

ạnh, nhìn tôi, ánh m

hiên nói. "Cảm ơn chị đã t

gì với anh ta?"

nước ngoài. Đương nhiên, đổi lại anh ta phải hứa sẽ không bao

ong lòng dấy lên m

nhưng cô ta thực sự có t

i thì

này." Tôi khẩn khoản. Tôi không muốn anh phải

"Tôi biết. Chị yên t

ại nhà của An Chi. Tôi khô

phố này, đến những nơi mà tôi

chúng tôi từng ngồ

nh đã lần đầu t

g tôi đã cùng nh

òn nguyên vẹn, nhưng cũ

nhà. Nhưng bây giờ tôi mới nhận ra, tô

dựng sự nghiệp của mình,

hỉ là một vị k

ồi ở một quán trà sữa ven đường

Hạ, chị đa

ột lúc, rồi gửi

, anh đã xuất hi

ở đây một mì

ạo, ôn lại chút kỷ

ông?" Tôi chỉ vào tòa nhà đối diện. "

im l

hững ngày tháng đó

nhưng ánh mắt l

ng, anh

lạnh lùng. "Em ghét quá khứ đó. Em ghét sự n

như bị ai đ

ét quá

đó, có

còn em thì sao? Anh cũ

ôi đã k

t nụ cười còn kh

nên để nó qua đi. Chúng ta

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Cái giá vô hình của tình yêu
Cái giá vô hình của tình yêu
“Tôi đã dành mười năm thanh xuân, từ bỏ ước mơ trở thành nhà thiết kế thời trang để làm một thợ may, giúp Trầm Nguyên Văn từ vực thẳm của scandal gia tộc trở thành một kiến trúc sư nổi tiếng. Nhưng khi anh thành công, người ở bên cạnh anh lại là tiểu thư nhà giàu Đường Tuệ. Cô ta dùng quá khứ đen tối của gia đình anh để uy hiếp, buộc tôi phải rời đi. Anh không chỉ quên sinh nhật tôi, bỏ mặc tôi trong một vụ hỏa hoạn, mà khi tôi bị anh trai anh bắt cóc tống tiền, anh cũng không hề xuất hiện. Thứ duy nhất tôi nhận được là cuộc gọi từ Đường Tuệ. "Anh nghĩ Nguyên Văn sẽ vì một bà chị nuôi quê mùa mà bỏ ra năm tỷ sao? Tốt nhất là giết quách đi cho đỡ chướng mắt." Hóa ra, mười năm hy sinh của tôi, tình yêu câm lặng của tôi, trong mắt anh và người tình của anh, lại rẻ mạt và đáng vứt bỏ đến thế. Sau khi thoát chết từ tay anh trai anh, tôi đã mua một tấm vé tàu rời khỏi thành phố này. Lần này, tôi sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 13