“Vào năm thứ tám chúng tôi yêu nhau, tôi phát hiện vị hôn phu của mình có tình ý với cô thực tập sinh cũ. Nhưng tôi không ngờ, ngay tại lễ đường, cô ta lại bế một đứa bé gái ba tuổi đến, phá tan đám cưới thế kỷ của chúng tôi. "Ba ơi, ba không cần mẹ nữa, vậy còn con thì sao?" Trước câu nói non nớt đó, Bùi Quang Tú đã từ từ buông tay tôi ra, bỏ lại tôi một mình trên lễ đài trong sự nhục nhã. Tám năm tình yêu, trong khoảnh khắc đó, đã trở thành trò cười lớn nhất Sài Gòn. Năm năm sau, tôi trở về với tư cách là tổng giám đốc của tập đoàn Trang Gia, bên cạnh là chồng tôi, Triệu Hội Đồng, và cô con gái đáng yêu của chúng tôi. Khi Bùi Quang Tú tìm đến, cầu xin tôi quay lại, tôi chỉ mỉm cười và nói: "Phó tổng Bùi, hy vọng anh thích món quà 'chào mừng' mà tôi đã chuẩn bị cho anh."”