“Sáu năm hôn nhân, tôi dốc cạn thanh xuân và tài sản để giúp chồng từ hai bàn tay trắng xây dựng nên cả một đế chế kinh doanh. Thế nhưng, trong một buổi phỏng vấn trực tiếp, anh ta lại thản nhiên tuyên bố trước hàng triệu khán giả rằng anh ta chưa từng yêu tôi. "Tôi ở bên cô ấy, ban đầu là vì biết ơn, sau đó là vì trách nhiệm." Ngay trong đêm đó, khi bố chồng tôi lên cơn đột quỵ, tôi gọi cho anh ta mười cuộc điện thoại nhưng không được. Người bắt máy lại là tình cũ của anh ta, cô ta lười biếng nói: "Anh ấy mệt lắm rồi, tối qua đã vất vả cả đêm." Bố chồng tôi qua đời mà không được gặp mặt con trai lần cuối. Sáu năm hy sinh của tôi, sáu năm chăm sóc người cha bị liệt của anh ta, cuối cùng chỉ đổi lại sự phản bội tàn nhẫn. Tôi lau khô nước mắt, soạn một bản thỏa thuận ly hôn. Yêu cầu duy nhất của tôi là: Cam Việt Sơn phải ra đi tay trắng.”