icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Trái tim người mẹ, lời nói dối tàn nhẫn

Chương 3 

Số từ:985    |    Phát hành vào:17/10/2025

Lam N

ột vạch, tôi bật cười, nụ cư

y

à khô

rẻ nào nữa phải ra đời tron

uả, rõ ràng thở phào nhẹ n

i. Chân em sao rồi?

cố gắng đứng dậy. "Chuyện của

là vợ chồng mà." Anh ta nhíu mày, t

chỉ quay người lấy ra

Khôi, chúng

a sữn

ng cần tài sản gì cả, chỉ cần anh chuyển nhượng cho

khối tài sản khổng lồ của anh ta.

dò xét. "Ngọc, em đang giở trò gì vậy? Có ph

n, không liên q

ay là Vương tổng không nỡ? Sợ ly hôn rồi không có người giú

g đã chọc vào lòng

ô nghĩ cô là ai? Cô nghĩ tôi thiếu người phụ n

ký tên vào đơn ly hô

ảng đá trong lòng tôi cuố

ịnh và Khánh Thy vang lên,

ồi. Mẹ đúng là đồ vô dụng

mẹ như vậy. Con muốn dì

ly hôn, móng tay đâm

c con sẽ được

ó, tôi bắt đầ

phẳng phiu từng bộ quần áo cho Vương Việt Khôi. Tôi không còn dọn d

hanh chóng trở

. Người giúp việc mới không biết khẩu vị của hai đứa

n kia nhạt quá! Khôn

"Phu nhân, cậu chủ sắp đi họp, bà x

c, thản nhiên nói: "Cà vạt sọc xanh

trong sáu năm. Tôi biết rõ từng

iệt Khôi về nhà,

làm tròn trách nhiệm của một

hỏe." Tôi lạ

ương trên trán và chân tôi, cuối cùng

ăn uống không điều độ bắt đầu bị bệnh. Vương Việt Khôi khô

nhìn xuống, cảm

n nó thành một nơi ấm áp và ngăn nắp. Tôi đã học nấu ăn, học cắm hoa, họ

rân trọng điều đó. Họ coi sự hy

n ly hôn có hiệu lực, để tôi có

Việt Khôi chủ độ

được tin đồn gì rồi k

ta và Tạ Mộng Lan công khai đỗ cạnh nhau

hải mọi chuyện đã rõ ràn

là bạn bè." Anh ta

cần giải th

. "Em đừng có ghen tuông vô cớ như vậy!

thẳng vào mắt anh

Từ nay, tôi không l

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Trái tim người mẹ, lời nói dối tàn nhẫn
Trái tim người mẹ, lời nói dối tàn nhẫn
“Nguyễn Lam Ngọc POV: Vào năm thứ sáu của cuộc hôn nhân, tôi mới biết mình không phải là mẹ ruột của cặp song sinh mà tôi đã hết lòng nuôi nấng. Hóa ra, tôi chỉ là kẻ thay thế cho mối tình đầu của chồng, một người giúp việc miễn phí để nuôi con cho anh ta và người tình. Chồng tôi lạnh lùng chế giễu, hai đứa con tôi yêu thương như mạng sống cũng nhẫn tâm đẩy tôi ngã xuống cầu thang, bỏ mặc tôi nằm trong vũng máu. Tình địch Tạ Mộng Lan còn liên tục gài bẫy, khiến tôi bị vu oan, bị đánh đập và sỉ nhục trước mặt mọi người. Sáu năm hy sinh, sáu năm tận tụy, đổi lại chỉ là sự lừa dối và lợi dụng. Đỉnh điểm là khi tôi và cô ta cùng bị trói trên vách núi với một quả bom hẹn giờ, chồng tôi đã không do dự chọn cứu cô ta. "Sự sống chết của cô ta, không liên quan gì đến tôi!" Anh ta nói, rồi cùng người tình và các con vui vẻ rời đi, bỏ mặc tôi đối mặt với cái chết.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 20