“Nguyễn Lam Ngọc POV: Vào năm thứ sáu của cuộc hôn nhân, tôi mới biết mình không phải là mẹ ruột của cặp song sinh mà tôi đã hết lòng nuôi nấng. Hóa ra, tôi chỉ là kẻ thay thế cho mối tình đầu của chồng, một người giúp việc miễn phí để nuôi con cho anh ta và người tình. Chồng tôi lạnh lùng chế giễu, hai đứa con tôi yêu thương như mạng sống cũng nhẫn tâm đẩy tôi ngã xuống cầu thang, bỏ mặc tôi nằm trong vũng máu. Tình địch Tạ Mộng Lan còn liên tục gài bẫy, khiến tôi bị vu oan, bị đánh đập và sỉ nhục trước mặt mọi người. Sáu năm hy sinh, sáu năm tận tụy, đổi lại chỉ là sự lừa dối và lợi dụng. Đỉnh điểm là khi tôi và cô ta cùng bị trói trên vách núi với một quả bom hẹn giờ, chồng tôi đã không do dự chọn cứu cô ta. "Sự sống chết của cô ta, không liên quan gì đến tôi!" Anh ta nói, rồi cùng người tình và các con vui vẻ rời đi, bỏ mặc tôi đối mặt với cái chết.”