“Vào ngày tôi mang thai tháng thứ tám, tôi tình cờ phát hiện giấy chứng nhận triệt sản một năm trước của chồng tôi. Đứa bé trong bụng tôi không phải của anh ta. Nó chỉ là một trò cá cược bệnh hoạn mà anh ta và đám bạn thân lập ra để trả thù cho cô em họ. Trong bữa tiệc trên du thuyền, tôi bị chuốc thuốc, bị làm nhục công khai trước mặt chồng. Anh ta chỉ đứng nhìn, thậm chí còn cười hài lòng khi tôi đau đớn đến sảy thai. Nhưng điều nực cười nhất là, thủ thuật triệt sản của anh ta đã thất bại. Đứa bé mà anh ta nhẫn tâm để người khác hủy hoại, chính là con ruột của anh ta. Nỗi đau tột cùng biến thành ngọn lửa hận thù lạnh lẽo. Tôi lặng lẽ rút điện thoại ra, bàn tay không còn run rẩy nữa. Tôi gọi đến một phòng khám sản khoa, giọng nói lạnh như băng. "Tôi muốn đặt một lịch hẹn. Để phá thai."”