icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon
Người đàn ông đã quên cô ấy

Người đàn ông đã quên cô ấy

Tác giả: Candyman
icon

Chương 1 

Số từ:1543    |    Phát hành vào:17/10/2025

để cứu mạng vị hôn phu

ỳ gối trong mưa bão, thêu áo

áu của tôi để cứu mẹ của tình địch, thậm chí còn uy

ạnh, mặc cho quả thận duy nhất còn l

h ta cả trái tim mình, tại sao đổi lại

y trở lại năm mười chín tuổi,

ươ

ảo Ly

n để cứu mạng, giờ đây lại bắt tôi quỳ gối trong mưa bão,

m, soi tỏ gương mặt tái nhợt của tôi. Mưa quất vào khung kính, âm t

lỏi vào từng tấc da thịt, đặc biệt là vết sẹo bên hông trái, nơi quả thận của tô

ạnh như băng: "Thưa cô Lục, cậu Cường dặn, nếu trước bình minh mà cô vẫn

, những cuộn chỉ ngũ sắc lấp lánh dưới á

, xoay người rời đi, tiếng giày cao gót nện trên sàn nhà vang lên từng tiếng,

ở trên tay. Đó là màu đỏ của hỷ sự, nhưng trong mắt tô

tại sao anh lại thích c

ợng hoàng là vua của các loài chim, tượng trưng cho sự cao quý và vĩnh cửu. Giống n

nhất, không

vì một lời phán của thầy

ười khác. Anh ta trở nên mê tín một cách mù quáng. Thầy bói nói

nực

hận gấp, chính tôi đã không do dự mà hiến một quả thận của

ẫn ngày đêm mong chờ đám cưới của chúng tôi. Lời hứa bên

Khâu Ánh Thy, con gái của m

a anh ta, giờ đây lại phải quỳ gối ở đ

giọt máu đỏ thẫm rỉ ra, hòa vào m

ền đến, nhưng không thể nào

a ùa vào. Khâu Ánh Thy khoác trên mình chiếc áo choàng lông chồn đ

i chế giễu. Cô ta bước đến, cúi xuống nhìn tác phẩm tr

ốp

nh giòn gi

ng rát. Tôi ngước lên, nhìn và

gò má. Tôi không khóc vì cái tát, tôi khóc cho s

tiếng. Họ là những người làm trong nhà, những người đã từng cúi đầu chào

u từ vết sẹo bên hông và sự suy nhược của c

gã khuỵu

chim phượng hoàng đang dang dở như

hân kỷ niệm ba năm yêu nhau. Bức tranh "Phượng Hoàng Tái Sinh", với ý nghĩa dù có trải qua bao nhi

nó như báu vật, lại đem nó đi bán đấu

n duy nhất còn lại của tôi bắt đầu co thắt dữ dội. Tôi c

chịu đựng, không muốn để h

rên trán, tầm nhìn c

cửa sổ, càng lúc càng lớn, như đang kh

ết và tình yêu của mình vào đó. Tôi đã từng hy vọng

t cả chỉ còn là m

i, tôi cảm thấy cơ thể

sâu, nhưng không khí lạnh l

chậm, mỗi giây mỗi phút

u đựng được nữa. Cơ thể tôi

lên người tôi, giống

ư tờ, chỉ có tiếng mư

m thấy ý thức của mì

biệt thự, cả người lạnh cóng. Tuyết rơi dày đặc

o cắt, không phải vì cái

yêu tôi, sẽ chăm

giờ đây đã trở t

ững ngón tay đã tê cóng, không còn cảm giá

y lại rỉ ra, nhuộm

iệt sức, nhưng tôi vẫ

nh sắp

ên của buổi sớm mai chiếu

nặng trĩu đến t

ng có bất kỳ

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Người đàn ông đã quên cô ấy
Người đàn ông đã quên cô ấy
“Tôi đã hiến một quả thận để cứu mạng vị hôn phu của mình, Trần Nhật Cường. Vậy mà anh ta lại bắt tôi quỳ gối trong mưa bão, thêu áo cưới cho người phụ nữ khác. Anh ta bán đi bức tranh quý giá nhất của tôi, dùng máu của tôi để cứu mẹ của tình địch, thậm chí còn uy hiếp cả mẹ ruột của tôi chỉ để tôi phải nhận tội thay. Cuối cùng, anh ta nhốt tôi vào kho lạnh, mặc cho quả thận duy nhất còn lại của tôi suy kiệt dần cho đến chết. Tôi đã cho anh ta một quả thận, cho anh ta cả trái tim mình, tại sao đổi lại chỉ là sự phản bội và cái chết bi thảm? Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại năm mười chín tuổi, ngày đầu tiên tôi gặp anh ta.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 2021 Chương 2122 Chương 2223 Chương 2324 Chương 2425 Chương 25