“Bố tôi đã nuôi bảy người đàn ông để làm chồng tương lai cho tôi. Tôi đã yêu Sử Đăng Đạt, người xuất sắc nhất trong số họ, yêu đến mức đánh mất cả bản thân. Nhưng vào đêm trước sinh nhật lần thứ 21, tôi lại phát hiện anh ta đang ôm hôn Cát Thanh Hiền, cô gái mà gia đình tôi cưu mang. Cùng lúc đó, tôi cũng nghe được sáu người còn lại chế giễu sự si mê của mình, tiết lộ rằng họ chỉ đang lợi dụng tôi. Hóa ra, mười năm yêu đến hèn mọn của tôi chỉ là một trò cười. Trái tim tôi đã chết. Tôi quay người, lấy điện thoại ra, bấm một dãy số. "Anh Nguyên, lời cầu hôn của anh... còn hiệu lực không?"”