“Chồng tôi, Trịnh Mạnh Thắng, đã mất tích ba ngày. Tôi đã từ bỏ sự nghiệp đang trên đỉnh cao để lùi về làm hậu phương cho anh khởi nghiệp. Ngay khi tôi đang lo lắng đến phát điên, một cô gái lạ tên Bành Ngọc Minh đã gửi cho tôi một bức ảnh. Trong ảnh, chồng tôi đang ngủ say, còn cô ta thì nép vào lòng anh, tươi cười đắc thắng. Anh ta không chỉ ngoại tình, mà còn dùng tiền tiết kiệm của chúng tôi mua trang sức cho cô ta, mắng tôi là đồ ăn bám, rồi lạnh lùng đề nghị ly hôn. Ngay cả mẹ ruột cũng khuyên tôi nên nhẫn nhịn, đừng làm to chuyện. "Đàn ông ai cũng có lúc sai lầm." Tôi không hiểu, chính anh đã hứa sẽ nuôi tôi, sao giờ đây sự hy sinh của tôi lại trở thành lý do để anh sỉ nhục? Cho đến khi tôi nhận được kết quả chẩn đoán ung thư máu giai đoạn cuối, và phát hiện ra tiểu tam đã biết tất cả nhưng cố tình che giấu, tôi mới hoàn toàn tỉnh ngộ.”