icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Đối thủ của tôi, niềm hy vọng duy nhất của tôi

Chương 4 

Số từ:1472    |    Phát hành vào:17/10/2025

Minh Ng

au như búa bổ, và cả cơ thể rã rời như vừa bị ai đó rút cạn sinh lực. T

ng gạc trắng đang quấn quanh chỗ bị lấy máu. Ký ức về đê

u cho Hạ Linh Đan. Ngay tại nhà của tôi.

họ đã vượt qua mọi giới hạ

em tỉnh

. Tôi quay đầu lại, thấy cả bốn người bọn họ

ó chút hối lỗi. "Nhưng lúc đó tình hình thực sự rất gấp.

h nhé." Hồ Huy Quang phụ họa. "Bọn anh cũ

hỉ đứng ở một góc, không d

hông một chút cảm xúc. Anh ta không nói lời xin lỗi nào. Có lẽ t

uan tâm giả tạo, lời xin lỗi gượn

nói, giọng khàn đặc. "Tôi khô

c, e

lên, dùng hết s

g, họ cũng lẳng lặng rời khỏi phòng, để lại

hể rơi được nữa. Trái tim tôi đã chết từ kiếp trước rồi.

, cô ấy mỉm cười. "Cô Phương tỉnh rồi

n. Cảm

giọng đầy ngưỡng mộ. "Anh ấy lo cho cô lắm. Cả đêm qua anh ấy đã túc trực ở đây, đến

tr

"Ý cô là...

dặn nhà bếp chuẩn bị cho cô món ch

rung động. B

cố gắng bảo vệ tôi. Chắc hẳn anh ta đã rất

ai đến thăm. Ba tôi có gọi điện, giọng đầy lo lắn

hiện. Chắc họ nghĩ để tôi một

ấu

nuốt vài thìa cháo, cán

ú và Hạ Linh

bộ đồ bệnh nhân, nhưng trông vẫn yếu đuối và mỏng manh. C

ngọt ngào nhưng đầy giả tạo. "Em đến để cảm

gì, chỉ lạnh l

," Nguyễn Tuấn Tú cau mày. "Linh

áo xuống. "Hai người đến đây là

hể nói những lời độc địa như vậy? Em có biết vì

y. Là ai đã ngã xuống hồ bơi trước? Là ai đã giả vờ bện

ạ Linh Đan sững sờ, mắt rư

t cô ta. "Hạ Linh Đan, cô nghĩ tôi vẫn là con ngốc của kiếp

ì vậy?" Nguyễn Tuấn Tú gầm lên.

ánh mắt vừa giận d

tĩnh đến đáng sợ. "Các người cứ diễn tiếp vở kịch của mình đi.

gì..." Hạ Linh Đan bắt đầu khóc nức nở, tựa vào l

ta, vỗ về. "Không sao,

Phương Minh Ngọc, tôi cảnh cáo cô. Đừng động đến L

ta dìu Hạ Lin

ho tôi sự yên tĩnh. Tôi ngồi trên

tôi siết

Hạ Linh Đan. Các

nay, tôi sẽ trả lại

au, mặc cho bác sĩ khuyên can. Tôi không

đột nhiên xuất hiện. Anh ta trông

Anh ta hỏi, giọng càu nhàu.

ôi đáp. "Cảm ơn a

ôi chỉ không muốn vị hôn thê chưa chính thứ

tay tôi một chiếc hộp

lưng bỏ đi, không ch

trong là một viên hồng sâ

anh ta, trong lòng dấy l

hòng, không gặp bất cứ ai. Tôi cần thời

hội

ờng đua ngựa của gia đình La Xuân Trường. Đây là một sự ki

n đã gặp "tai nạn" ngã ngựa. Và Nguyễn Tu

êm cảm động trước "tình yêu" của anh

này, mọi ch

ể họ thực hiện

gười điều khiển

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Đối thủ của tôi, niềm hy vọng duy nhất của tôi
Đối thủ của tôi, niềm hy vọng duy nhất của tôi
“Mười năm thanh xuân, tôi gánh món nợ khổng lồ và tìm kiếm vị hôn phu Nguyễn Tuấn Tú trong vô vọng, sau khi anh ta tuyên bố phá sản rồi biến mất. Cuối cùng, tôi tìm thấy anh ta ở Đà Nẵng. Nhưng anh ta lại đang quỳ gối cầu hôn nữ diễn viên Hạ Linh Đan. Đứng bên cạnh chúc phúc, không ai khác, chính là ba người bạn thân nhất của tôi. Hóa ra, tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu để anh ta cao chạy xa bay với người tình, còn tôi chỉ là một con tốt thí bị lợi dụng triệt để. Đau đớn tột cùng, tôi bỏ chạy trong màn mưa, rồi bị một chiếc xe đâm kinh hoàng. Tôi nằm trong vũng máu, nhìn bốn người đàn ông đó lạnh lùng đứng từ xa. Nhưng người duy nhất lao đến, ôm lấy thân thể bê bết máu của tôi, gào thét tên tôi trong tuyệt vọng, lại là Bùi Thế Lực – kẻ thù không đội trời chung của tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về trước ngày sinh nhật 25 tuổi, thời điểm phải chọn một vị hôn phu. Ba tôi hỏi: "Ngọc, con chọn ai?" Lần này, tôi nhìn thẳng vào mắt ông, giọng nói kiên định. "Con chọn Bùi Thế Lực."”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 2021 Chương 21