“Mười năm thanh xuân, tôi gánh món nợ khổng lồ và tìm kiếm vị hôn phu Nguyễn Tuấn Tú trong vô vọng, sau khi anh ta tuyên bố phá sản rồi biến mất. Cuối cùng, tôi tìm thấy anh ta ở Đà Nẵng. Nhưng anh ta lại đang quỳ gối cầu hôn nữ diễn viên Hạ Linh Đan. Đứng bên cạnh chúc phúc, không ai khác, chính là ba người bạn thân nhất của tôi. Hóa ra, tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu để anh ta cao chạy xa bay với người tình, còn tôi chỉ là một con tốt thí bị lợi dụng triệt để. Đau đớn tột cùng, tôi bỏ chạy trong màn mưa, rồi bị một chiếc xe đâm kinh hoàng. Tôi nằm trong vũng máu, nhìn bốn người đàn ông đó lạnh lùng đứng từ xa. Nhưng người duy nhất lao đến, ôm lấy thân thể bê bết máu của tôi, gào thét tên tôi trong tuyệt vọng, lại là Bùi Thế Lực – kẻ thù không đội trời chung của tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về trước ngày sinh nhật 25 tuổi, thời điểm phải chọn một vị hôn phu. Ba tôi hỏi: "Ngọc, con chọn ai?" Lần này, tôi nhìn thẳng vào mắt ông, giọng nói kiên định. "Con chọn Bùi Thế Lực."”