icon 0
icon Nạp tiền
rightIcon
icon Lịch sử đọc
rightIcon
icon Đăng xuất
rightIcon
icon Tải ứng dụng
rightIcon

Tìm lại cuộc sống đã bị đánh cắp của tôi

Chương 3 

Số từ:935    |    Phát hành vào:17/10/2025

Vy An

g Xuân Diệu đã mua cho tôi, đóng vào mấy chiếc thùng lớ

hìn thấy, mắt

à đồ hiệu cả đấy. Sao lại vứt đ

." Tôi bình thản

à." Bà ấy vẫn cố gắng thu

ao giờ lau sạch được đâu ạ

hân đã bẩn, làm sao có

phố, đúng như những gì Xuân Diệu đã hứa hẹn. Khung cảnh được trang hoàng l

. Tổng giám đốc Lương đúng là người đàn ông trong mộng của mọi cô gái. Năm năm cậu hô

một nụ cười khôn

ra một bất ngờ kinh thiên động địa ch

i không còn mong chờ

một lúc lâu, nhưng Xuân

cửa ra vào có

ếc váy dạ hội lộng lẫy, đang

là em gái của tổng giám đ

t tôi

ạc nhiên. "Sao cô ta lại ở

rằng cô ta là vợ hợp pháp của chồng t

áng, bước về phía tôi. "Chị Vy

Diệu và cha mẹ t

cô ta đến đây?" Tôi chất v

vào, giọng đầy tức giận: "Mẹ thật là người xấu! M

Vy Anh, con đừng nhỏ nhen như vậy. D

i mộ

đang đổ dồn vào, họ đang biến tôi thành một trò cười. Tôi cảm thấy như m

gụy Diệp Yến tỏ vẻ đáng thương, đôi mắt ngấn lệ.

c hộp quà được gói cẩn thậ

người, hôm nay là sinh nhật Vy Anh mà. Mau cắt

cùng ồ lên

ra một chiếc hộp nhung khác. Anh

t chiếc nhẫn mới, hoàn toàn vừa vặn với em. Viên kim cương này, 'Trái Tim Vĩn

vào tay tôi, vừa khí

nhé?" Anh ta nói,

òa trong tiếng

tôi lại l

nói của anh ta

tôi cắt bánh

tắt. Ánh nến lung linh ch

lại, chắp t

khán phòng, "tất cả những kẻ giả mạo, những thứ

ợc thổ

ngay lập tức, nhưng không,

tôi nghe thấy ti

ạy ra khỏi phòng tiệc. Cô ta đã h

buông ta

. "Thái Vy Anh! Con làm cái gì vậy hả

Mở ứng dụng nhận quà

Mở
Tìm lại cuộc sống đã bị đánh cắp của tôi
Tìm lại cuộc sống đã bị đánh cắp của tôi
“Năm năm hôn mê sâu, tôi tỉnh lại sau khi đẩy chồng ra khỏi chiếc xe tải mất lái. Thế nhưng, điều chờ đợi tôi không phải là sự quan tâm, mà là một sự thật tàn nhẫn: tôi đã bị chính chồng và cha mẹ ruột khai tử từ năm năm trước. Chồng tôi đã cưới người phụ nữ gây ra tai nạn năm đó. Con trai tôi, đứa bé tôi yêu hơn cả sinh mệnh, lại níu tay cô ta và hét lên: "Con ước mẹ Vy Anh đừng bao giờ tỉnh lại thì tốt biết mấy!" Khi kẻ thù của tôi cần truyền máu hiếm, họ đã ép tôi hiến máu, mặc kệ sống chết của tôi. Tôi đã làm gì sai? Tại sao sự hy sinh của tôi lại đổi lấy sự phản bội tàn nhẫn đến vậy? Trước khi lên máy bay đến Pháp, tôi vứt bỏ sim điện thoại. Thái Vy Anh đã chết rồi. Từ nay về sau, tôi sẽ sống với một thân phận mới, và tôi sẽ đoạt lại tất cả.”
1 Chương 12 Chương 23 Chương 34 Chương 45 Chương 56 Chương 67 Chương 78 Chương 89 Chương 910 Chương 1011 Chương 1112 Chương 1213 Chương 1314 Chương 1415 Chương 1516 Chương 1617 Chương 1718 Chương 1819 Chương 1920 Chương 2021 Chương 2122 Chương 2223 Chương 23