“Năm năm hôn mê sâu, tôi tỉnh lại sau khi đẩy chồng ra khỏi chiếc xe tải mất lái. Thế nhưng, điều chờ đợi tôi không phải là sự quan tâm, mà là một sự thật tàn nhẫn: tôi đã bị chính chồng và cha mẹ ruột khai tử từ năm năm trước. Chồng tôi đã cưới người phụ nữ gây ra tai nạn năm đó. Con trai tôi, đứa bé tôi yêu hơn cả sinh mệnh, lại níu tay cô ta và hét lên: "Con ước mẹ Vy Anh đừng bao giờ tỉnh lại thì tốt biết mấy!" Khi kẻ thù của tôi cần truyền máu hiếm, họ đã ép tôi hiến máu, mặc kệ sống chết của tôi. Tôi đã làm gì sai? Tại sao sự hy sinh của tôi lại đổi lấy sự phản bội tàn nhẫn đến vậy? Trước khi lên máy bay đến Pháp, tôi vứt bỏ sim điện thoại. Thái Vy Anh đã chết rồi. Từ nay về sau, tôi sẽ sống với một thân phận mới, và tôi sẽ đoạt lại tất cả.”