“Người đàn ông tôi yêu ba năm, Nguyễn Trọng Tín, người được cả thành phố này ca tụng là chàng trai trẻ sùng đạo, hướng Phật. Thế nhưng, trong chính thiền phòng của anh ta, tôi lại tận mắt chứng kiến anh ta rên rỉ gọi tên một người phụ nữ khác trong lúc tự thỏa mãn. Và người phụ nữ đó, không ai khác, chính là Phan Diệu Hạnh, em gái cùng cha khác mẹ của tôi. Bị anh ta hiểu lầm, bị cô ta gài bẫy, tôi không chỉ bị vu oan hãm hại giữa bữa tiệc, mà còn bị bắt cóc và đánh đập đến toàn thân đầy sẹo. Ngay cả căn nhà kỷ vật duy nhất mẹ để lại cũng bị cô ta nhẫn tâm phóng hỏa thiêu rụi. Khi tôi hoàn toàn tuyệt vọng, định bụng rời đi, người của Nguyễn Trọng Tín đã bắt cóc và chôn sống tôi. Trong bóng tối ngột ngạt, cận kề cái chết, trái tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh. May mắn thay, người bạn thân Lê Dung Nhi đã cứu tôi nhờ chiếc vòng cổ định vị. Thoát chết trong gang tấc, tôi quyết định sẽ không trốn chạy nữa. Lần này, tôi sẽ bắt tất cả bọn họ phải trả giá.”