“Kiếp trước, tôi đã dùng năm tỷ đồng để đuổi Thiều Khánh Phương đi, cái giá quá đắt cho một sai lầm. Ngày Nghiêm Hoài Phong, người yêu thanh mai trúc mã hai mươi năm của tôi, khôi phục trí nhớ, anh ta đã nhốt tôi trong hầm rượu, ngày ngày hành hạ tôi đến chết. Anh ta tin rằng chính tôi đã chia rẽ anh và "ân nhân cứu mạng" của mình. Cuối cùng, tôi chọn cách tự kết liễu trong chính căn phòng tân hôn của chúng tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh, quay trở lại thời điểm trước khi anh ta khôi phục trí nhớ. Kiếp này, tôi quyết định sẽ tác thành cho họ rồi rời đi, bắt đầu một cuộc sống mới không có anh. Nhưng kịch bản của kiếp này, tại sao lại thay đổi? Hoài Phong không hề mất trí nhớ. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng giống hệt như trước khi tôi chết ở kiếp trước. "Vân Quyên," giọng anh ta vang lên, cứng rắn và ra lệnh, "Từ hôm nay, Khánh Phương sẽ sống ở đây."”