“Mười năm hôn nhân, tôi cùng chồng từ hai bàn tay trắng gây dựng nên cả một đế chế. Tôi cứ ngỡ mình đã có được hạnh phúc viên mãn. Cho đến khi chúng tôi cùng bị bắt cóc, và kẻ cầm đầu dí dao vào cổ tôi, bắt anh ta lựa chọn giữa tôi và cô nhân tình Dư Trúc Linh. "Để cô ấy đi," anh ta nói, rồi bỏ mặc tôi, người vợ đang bị chuốc thuốc, lại cho bọn bắt cóc. Tôi may mắn nhảy xuống biển thoát chết, nhưng đứa con vừa mới tượng hình trong bụng thì không. Tại bệnh viện, anh ta dành vị bác sĩ giỏi nhất cho cô nhân tình chỉ "hoảng sợ nhẹ", trong khi tôi cận kề cái chết. Thậm chí, tôi còn tận tai nghe thấy anh ta và cô ta ân ái ngay trong nhà của chúng tôi, hứa hẹn sẽ ly hôn tôi để cưới cô ta. Tình yêu mười năm, sự hy sinh và cả đứa con chưa kịp chào đời, tất cả đều không bằng một giọt nước mắt của cô ta. Trái tim tôi đã hoàn toàn chết lặng. Sau khi làm phẫu thuật lấy thai chết lưu trong sự đau đớn tột cùng, tôi bình tĩnh gọi cho luật sư. "Giúp tôi bán 25% cổ phần An Quân cho kẻ thù của anh ta, và khởi động thỏa thuận ly hôn. Tôi muốn Vũ Hữu Quân phải ra đi tay trắng."”