“Năm năm, tôi đã tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất. Một đứa trẻ mồ côi như tôi được gia đình tài phiệt họ Trần nhận nuôi, gả cho người thừa kế duy nhất, Trần Đồng Bằng. Cho đến ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi tận mắt chứng kiến chồng mình đang âu yếm một người phụ nữ khác và đứa con trai năm tuổi của họ. Người phụ nữ đó là Phó Hồng Mai, cô em họ mà gia đình chồng nói đã bị "tâm bệnh" và gửi ra nước ngoài. Tôi chết lặng khi nghe anh gọi tôi là "con rối" trong vở kịch hoàn hảo của họ, một tấm bình phong để che đậy cho cuộc sống bí mật này. Tàn nhẫn hơn, anh ta đã lén bỏ thuốc vào đồ ăn của tôi suốt nhiều năm, khiến tôi không thể mang thai, chỉ để có cớ "nhận nuôi" đứa con riêng của mình một cách hợp pháp. Tình yêu, gia đình, tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu. Họ nghĩ một đứa mồ côi như tôi sẽ biết ơn và im lặng. Nhưng họ đã lầm. Tôi bình tĩnh thu thập tất cả bằng chứng, chuẩn bị một món quà cuối cùng. Tôi sẽ hạ màn cho vở kịch này, và đảm bảo rằng tất cả bọn họ sẽ phải trả giá.”